Monday, 31 March 2014

TẬP BƠI




Ngày xưa việc học bơi không được đề cập, vì thời đó, sông, suối, ao, hồ… đâu đã bị ô nhiễm, trẻ con cứ cởi truồng, nhảy ùm xuống nước vài buổi là chắc chắn sẽ biết bơi!.
Nay mọi thư đã đổi thay, nguồn nước ao hồ, sông suối… đã bị ô nhiễm nặng nề, không ai dám nhảy ùm xuống vô tư như ngày trước nếu không phải cuộc sống mưu sinh bắt buộc phải như vậy.
Một số thành phố có bờ biển đẹp cũng đã phải cắt lô cho thuê lấy lợi tức, người dân không thể tắm biển thoải mái như trước đây được nữa. Số người không biết bơi ngày càng nhiều, và đó là nỗi nguy cơ rình rập con người ta khi lụt, bão ập đến.
Nhiều em nhỏ đã chết do đuối nước một cách thương tâm. Năm nào ở nước ta cũng có trẻ em bị chết đuối do nhiều nguyên nhân, trong đó không biết bơi và không có kỹ năng đối phó khi tiếp xúc với nước là nguyên nhân lớn nhất.
Bây giờ thì Bộ giáo dục đã có chương trình chỉ đạo phổ cập bơi cho học sinh tiểu học toàn quốc. Công việc này hết sức nặng nề do những việc sau:
- Các trường học ở VN không có đủ cơ sở vật chất phục vụ việc dạy và học bơi. Đội ngũ giáo viên dạy bơi còn thiếu và yếu.
- Các “bể bơi mở”, có thể tận dụng để đưa học sinh tới học bơi không có nhiều, do tình trạng ô nhiễm môi trường nước ngày càng trầm trọng.
- Nhận thức của phụ huynh và nhà trường về chuyện dạy bơi cho con trẻ chưa được thấu đáo, theo kiểu “biết bơi thì tốt, mà không biết bơi thì cũng không chết ai”. Cuộc sống có bao nhiêu thứ phải lo toan, có phải chắc chuyện học bơi đâu?.
- Nguồn lực xã hội đầu tư cho việc dạy bơi hình như là không có nhiều. Ngoài các thành phố lớn, thì các địa bàn huyện, quận, thị trấn, thị xã không có bể bơi đúng nghĩa cho việc dạy bơi.
Trong tình hình đó, vẫn có nhiều điển hình xã hộ hóa việc dạy bơi rất đáng ghi nhận, đó là chương trình của CESR và thành phố Huế trong 2 năm vừa qua đã dạy bơi cho 2,000 học sinh nghèo tiểu học biết bơi, và có dự định triển khai ra địa bàn nông thôn trong toàn tỉnh thời gian tới.
Là chương trình dùng bể bơi lưu động dạy bơi ở các trường học của tỉnh Phú Yên và Đồng Tháp, hay chương trình dạy bơi miễn phí của thành đoàn Hà nội trong hè năm 2013 vừa qua…
Để việc phổ cập bơi cho trẻ em nghèo tiến lên một bước mới, nhận thức tầm quan trọng của việc con trẻ biết bơi phải có sự thay đổi lớn. Nếu không, mọi chuyện sẽ khó có tiến triển như kỳ vọng.


PVH

Friday, 28 March 2014

PHÊ BÌNH VÀ GIÚP ĐỠ

 

Hãy cùng theo dõi một câu chuyện ngắn và ý nghĩa sau
Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng đều khen ngợi.
Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp. Ông không mấy khi khen ngợi ai, cũng không bao giờ đề cập đến thời gian của khóa học. Ông nói, một học trò chỉ có thể thành công khi ông hài lòng với kỹ năng và hiểu biết của người đó. Ông truyền cho học trò những phương pháp đánh giá, ước định của ông, và chúng cũng độc đáo như các tác phẩm của ông vậy. Ông không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của học trò.
Trong số lượng lớn học trò, Rajeev là người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo, nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev.
Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:
- Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.
Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:
- Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó.
Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất.

Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X. Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.
Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:
- Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người thường chỉ thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết – những thứ mà họ có thể không có nên họ quyết định tránh đi là hơn. Cho nên, những thứ mà con phải vất vả để làm ra được, đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Hãy tự đánh giá mình. Và tất nhiên, cũng đừng bao giờ đánh giá người khác quá dễ dàng.


                                                                                                                        (Sưu tầm từ Internet)

Thursday, 27 March 2014

Học gì ở văn hóa Nhật bản?



Nhật Bản được biết đến là một đất nước phát triển chỉ sau Mỹ, tuy nhiên không chỉ về mặt kinh tế mà văn hóa. Văn hóa của Nhật cũng được nhiều người mến mộ bởi sự hài hòa, giao thoa giữa con người và thiên nhiên hơn thế nữa là giữa con người với con người. Ở Nhật, thì cấp bậc rất quan trọng ngay cả trong gia đình hay xã hội. Một quy tắc bất thành văn là “người dưới” bao giờ cũng phải chào “người trên” trước và theo quy định đó thì người lớn tuổi là người trên của người ít tuổi, nam là người trên đối với nữ, thầy là người trên (không phụ thuộc vào tuổi tác, hoàn cảnh), khách là người trên... Người Nhật sử dụng ba kiểu cúi chào sau:
          Cúi xuống từ từ và rất thấp là hình thức cao nhất, biểu hiện sự kính trọng sâu sắc và thường sử dụng trước bàn thờ trong các đền của Thần đạo, chùa của Phật giáo, trước Quốc kỳ, trước Thiên Hoàng.
          Thân mình cúi xuống 20-30 độ và giữ nguyên 2-3 giây. Nếu đang ngồi trên sàn nhà mà muốn chào thì đặt hai tay xuống sàn, lòng bàn tay úp sấp cách nhau 10-20cm, đầu cúi thấp cách sàn nhà 10-15cm.
          Thân mình và đầu chỉ hơi cúi khoảng một giây, hai tay để bên hông. Người Nhật chào nhau vài lần trong ngày, nhưng chỉ lần đầu thì phải chào thi lễ, những lần sau chỉ khẽ cúi chào.
Ngay cả người Nhật cũng thấy những nghi thức cúi chào này hết sức rườm rà nhưng nó vẫn tồn tại trong quá trình giao tiếp từ thế hệ này qua thế hệ khác và cho đến tận ngày nay. Biểu hiện đầu tiên gặp mặt chính là hình ảnh ấn tượng về một con người nên cách chào thể hiện sự tôn trọng, lễ phép. Sự kính trọng với người đối diện không chỉ biểu hiện qua hình thức chào bên ngoài mà còn nuôi dưỡng từ bên trong và ngay từ khi còn nhỏ. Bạn có biết? Ở cấp giáo dục tiểu học của Nhật Bản (từ lớp 1 đến hết lớp 6) có một môn học gọi là Quy tắc ứng xử với mọi người. Môn học này dạy trẻ con các kỹ năng như xin chào, cám ơn một cách chuẩn nhất, cách cư xử, nói năng với người trên, người dưới, cách xử lý trong những tình huống thường gặp trong đời sống hằng ngày một cách lịch sự nhất.Nhật Bản là quốc gia gia duy nhất có tồn tại môn học như vậy. Liệu môn học đó mang lại cho con người đất nước Nhật Bản điều gì ? Tại sao họ lại duy trì môn học đó cho tới ngày hôm nay. Và nước ta có nên có môn học này hay không ?
P.K

Wednesday, 26 March 2014

KÝ ỨC VỀ NỘI TÔI


Tôi vẫn nhớ, mới ngày nào đó vẫn còn quây quần bên nội. Ấy vậy mà bây giờ, nội đã xa tôi hơn 10 năm rồi. Được ở bên nội, là khoảng thời gian tôi không bao giờ quên trong tuổi thơ bé nhỏ của mình. Làm sao tôi có thể tìm về được ngày xưa ấy, nơi chốn bình yên đó chỉ có tôi và nội, giữa thiên nhiên cây cối bao la tràn ngập niềm vui.
Trong những đứa cháu của nội, thì chỉ có tôi có thời gian được ở bên nội lâu nhất. Tôi được ba mẹ bố trí cho lên ở với nội cho vui nhà vui cửa. Tôi ở với nội từ những năm đầu cấp 1 đến năm cuối cấp 2.
Cứ như vậy, buổi ngày thì tôi phải lo đi học nên ăn cơm trưa tại nhà mình. Còn buổi tối, sau giờ tan học thì tôi lên nhà nội phụ nội nấu cơm, rồi ăn cơm cùng nội. Đến khuya, khi được ngủ cùng nội, tôi thường năn nỉ nội kể chuyện ngày xửa ngày xưa cho tôi nghe. Nghe say sưa được một hồi, thi tôi đã ngủ lúc nào không hay. Dù vậy, đến giờ tôi còn nhớ như in những câu chuyện mà nội kể.
Rồi đến những ngày nghỉ học, tôi lại cùng nội ra sau vườn làm sạch cỏ và hái rau. Nhà nội tôi có rất nhiều loại rau. Tôi cùng nội hái thật nhiều rau để nấu canh với ruốc. Tuy nồi canh chẳng có tôm thịt gì, nhưng tôi thấy rất chi là ngon miệng. Bây giờ ngồi nghĩ lại, tôi cảm thấy rất thèm những món ăn của nội nấu. Ước chi nội có thể sống lại bây giờ dể nấu cho tôi ăn thì hạnh phúc biết mấy. Nội nấu món nào cũng ngon, nhưng tôi tâm đắc nhất là món cháo gạo ăn với cá khô và môn bạc hà bóp thấu với rau quế.
Rồi đến cuối năm lớp 9, tôi không còn ở với nội nữa. Đã có gia đình con bác cả về ở cùng nội. Rồi những cuộc thi đến với tôi liên tục, tôi vùi đầu vào sách vở, nên ít lên thăm nội hơn. Đến bây giờ tôi vẫn còn thấy hối tiếc, vì thời gian đó tôi đã không sắp xếp thời gian để được thăm nội nhiều hơn. Rồi những cơn bệnh của tuổi già, khiến sức khỏe nội tôi xuống cấp trầm trọng. Và đến một ngày khi tôi đã là một nữ sinh cấp 3, nội đã ra đi trong niếm thương tiếc của mọi người, mà người buồn nhất là tôi.
“Nội ơi, con sẽ mãi nhớ về nội. Những kỷ niệm về nội, là những kỷ niệm sẽ  không bao giờ quên trong suốt cuộc đời của con. Con mong nội yên nghỉ nơi chín suối nhé”.

T.N

Friday, 21 March 2014

BẠO HÀNH TRẺ MẦM NON



Chúng ta đang sống trong một xã hội có quá nhiều bất ổn. Tinh thần hận thù, bạo lực lúc nào cũng hừng hực, từ những chuyện ngoài đường: trộm cướp, chém giết, lừa đảo, va quệt xe máy... đến chốn học đường: học trò đánh nhau, giáo viên ép học sinh... Đến cả trẻ thơ còn chập chững trong trường mầm non cũng không yên ổn. Hiện nay, những vụ việc cô giáo ngược đãi trẻ mầm non đã quá phổ biến đến mức báo động.
Có thê chúng ta đang sống trong xã hộ mất dần đạo đức, luật pháp không mang tính ràng buột và khắc khe cũng như không phải là chỗ dựa cho quần chúng. Có thể vì những lý do đó nên con người hành xử theo bản năng tự nhiên của mình. Phim ảnh, báo chí đưa những clip cô giáo hành hạ trẻ em chẳng khác gì thời trung cổ những chiến binh hành hạ kẻ thù mình.
Cũng có  thể con người đang chịu quá nhiều áp lực căng thẳng như cơm áo, gạo tiền, gia đình mâu thuẩn, cơ quan áp lực công việc nên mới sinh ra hành động như vậy!?
Ở Việt Nam hiện nay, có quá nhiều người sống vô cảm và thiếu trách nhiệm. Một cô giáo có thể thẳng tay đánh trẻ mà không biết xót và không lường trước các hậu quả thương tật. Dĩ nhiên, ngày xưa, thầy cũng đánh trò nhưng đánh vì thương. Còn ngày nay, cô đánh trò vì đủ mọi lý do không kể hết được.

DN

Thursday, 20 March 2014

MH370 THỰC RA NẰM Ở ĐÂU?



Đã nhiều ngày trôi qua, tung tích chiếc máy bay MH370 vẫn biệt vô âm tín. Bằng nhiều cách tìm kiếm khác nhau, giới chuyên gia và khoa học dường như đã bó tay, không lần ra được dấu vết cuối cùng của MH370.
Là người sùng bái kỹ nghệ, đọc tạp chí khoa học quân sự 30 năm trước, tôi rất tin lời người ta quảng cáo về tính năng của các vệ tinh quân sự có thể chụp ảnh các vật thể dưới mặt đất với độ chính xác tới gần bằng điếu thuốc lá. Nay với sự tiến bộ của công nghệ, chắc người ta sẽ cải tiến để chụp các vật thể và zoom nó cho tới khi nhìn thấy từng điểm của “đối tượng” đến cở như que tăm hoặc nhỏ hơn nữa. Khoa học vũ trụ đã làm cho chúng ta đặt chân tới Mặt Trăng và rồi đây là Sao Hỏa (đang có dự kiến đưa người lên đó sinh sống trong những căn nhà đặc biệt, thời gian bay tới đó mất khoảng 14 tháng). Nhưng khoa học vũ trụ tiên tiến nhất, không cho phép con người nhìn rõ trái đất, thông qua vụ mất tích của MH370 (hoặc là người ta biết mà đang cố tình che dấu vì một lý do nào đó?).
Điều đó có liên quan đến việc MH370 trước khi mất tích đã có 6 lần gửi dữ liệu tự động tới vệ tinh bay trên đầu nó. Người ta không nghe được lần báo thứ 7, điều này đơn giản được giải thích là nó có thể hạ cánh và tắt động cơ hoặc đã đâm đầu xuống biển (đất liền).
Nếu là người có quyền đặt mua thiết bị chụp hình vệ tinh cho quốc gia, tôi sẽ hỏi các hãng quân sự là họ có chụp được gì nghi vấn về việc hạ cánh an toàn của MH370 hay không? Họ có chụp hình liên tục trái đất hay không? Đó là những câu hỏi khá then chốt để quyết định để mua công nghệ của họ hay không?
Sẽ không bàn tới các rada quân sự, vì sự việc này là hy hữu. Nếu rada nước nào phát hiện được thì cũng khó nói ra, vì bây giờ thời điểm quá trễ, đưa tin sẽ lợi bất cập hại.
Tôi quan tâm tới lực lượng tầu ngầm các cường quốc rãi đầy trong các đại dương. Sức va đập của máy bay cở MH370 với đại dương phải là rất lớn. Như một quả bom cở vừa, chẳng nhẽ các tầu ngầm lại không thu được tín hiệu gì?. Hay là vì thuộc bí mật quân sự nên không ai dại khai ra “lạy ông con ở bụi này!”. Chưa kể tầu ngầm còn được trang bị rada để phát hiện máy bay đối phương, đó là lý do người ta trang bị cho tàu ngầm tên lửa “biển đối không”. Nếu không có rada thì trang bị tên lửa như vậy trên tàu ngầm có hữu ích gì?
MH370 hiện đang ở đâu đang là vấn đề quan tâm của cả thế giới. Thôi thì khi chưa biết rõ hồi kết chúng ta cứ tạm chấp nhận lời giải thích ngô nghê : “MH370 đang nằm ở trong lòng mọi người quan tâm đến số phận của nó”.
Xin cầu chúc cho mọi người trên chuyến bay được bình an.

PVH

Tuesday, 18 March 2014

VĂN HÓA “THỂ HIỆN”


Tôi rất tâm đắc với chủ trương của nhà nước ta về văn hóa nước nhà là: xây dựng một nền văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc. Còn thế nào là  văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc Việt thì còn phải bàn nhiều. Tuy nhiên, chỉ cần đọc pho tục ngữ ca dao mà ông cha ta để lại, ta sẽ cảm nhận được cái bản sắc văn hóa và vốn sống tinh tế từ ngàn đời trước đã để lại cho chúng ta.
Tuổi trẻ, thậm chí người đứng tuổi và người già hiện nay có một bộ phận có lối sống với phong cách văn hóa “thể hiện”, lấy cái “tôi” làm trung tâm, trước hết và trên hết.
Phải đi xe thật xịn, mua điện thoại thật đắt tiền, áo quần thật mốt, bằng cấp thật “kêu”.
Hình như trong luồng văn hóa đó, chúng ta thiếu sự kiên nhẫn, cố gắng và sự nhường nhịn. Trồng cây hè phố thì không trồng cây con và bứng một cây to chỉ còn lưa thưa vài cành trên ngọn. Học hành thì không chú trọng vào tích lũy kiến thức, chỉ cần học cho nhanh và tìm cách lấy được tấm bằng thật “oách”, không cần biết có sử dụng được hay không. Hạt nhân gia đình bị lung lay, vợ chồng, cha con, ông cháu mâu thuẩn nhau dữ dội bởi phân chia tài sản thừa kế, láng giềng không quan tâm tới nhau, không biết nhau hoặc cố tình coi như không biết vì lấy cớ bận rộn. Cộng đồng dân cư đô thị vì vậy tổ chức rất lỏng lẻo, sống theo kiểu đèn nhà ai nấy rạng. Với thực trạng đó thì làm sao xây dựng nền văn hóa đậm bản sắc Việt Nam được?
Giữ gìn, khôi phục văn hóa Việt Nam là một công việc không hề dễ trong tình hình hiện nay.

PVH