Monday, 14 September 2015

TẶNG ĐÀN TRƯỜNG MẦM NON NẮNG HỒNG


Nhằm động viên, chia sẻ và giúp đỡ cho những trường mầm non trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên Huế còn nghèo khó về cơ sở vật chất dạy và học. Trung Tâm Khuyến Khích Tự Lập đã tiến hành trao tặng 1 cây đàn ORGAN của gia đình ông SAITO (Nhật Bản) đến trường mầm non Nắng Hồng thuộc địa bàn phường Thủy Châu – thị xã Hương Thủy – tỉnh Thừa Thiên Huế.
Trường mầm non Nắng Hồng là một trong số những trường có cơ sở trang thiết bị còn thiếu thốn trong địa bàn phường Thủy Châu. Với tổng cộng 7 phòng học bao gồm 150 cháu trong độ tuổi từ 24 tháng tuổi đến 5 tuổi được sự chăm sóc và nuôi dạy của 17 giáo viên và công nhân viên trong trường. Thăm và tặng quà tại đây, đại diện lãnh đạo địa phương cũng như hiệu trưởng trường đã gửi lời cám ơn chân thành đến nhà tài trợ và TT đã quan tâm đến trường, hỗ trợ trường cây đàn phục vụ tốt hơn cho việc dạy và học của cô cũng như các cháu trong trường.
Thông qua buổi tặng đàn, nhóm chúng tôi đã tiến hành giao lưu với cô và trò trường mầm non Nắng Hồng một vài bài hát về tuổi thơ. Không khí của buổi giao lưu càng thêm phần sinh động khi có sự hỗ trợ từ tiếng đàn mà chúng tôi mang đến. Các cháu nơi đây tỏ ra vui mừng khi được nhận món quà từ nhà tài trợ hết sức ý nghĩa. Hy vọng với sự hỗ trợ này, việc dạy và học của cô cháu nơi đây ngày càng tốt hơn.


Nguyễn Duy Tùng
Cử nhân Môi Trường
Đại học Đà Lạt

Friday, 11 September 2015

ÔNG TOSHIYA MIURA


          Sau trận thắng đội tuyển Đài Loan một cách may mắn trong cuộc tranh vòng loại WC 2018 (đêm 8/9/2015), huấn luyện viên người Nhật, ông Toshiya Miura (MIU) đã bị chỉ trích dữ dội.
          Người hâm mộ mong muốn tuyển VN phải thắng đẹp và có lối chơi sắc nét, định hình, đặc trưng, phải loại bỏ lối chơi vô hình như hiện nay.
          Trăm dâu đều đỗ đầu tằm; ông Miura có đáng bị chỉ trích như vậy không?
          Dù bóng đã với tôi chỉ là một môn giải trí, nhưng đó là môn thể thao được chơi từ bé (với quả banh bằng là chuối khô quấn lại, với khoảng sân là vạt vườn vừa mới thu hoạch xong) nên hôm nay bỏ chút thời gian thử bênh vực cho ông MIU, để ông khỏi phải thân cô thế cô, "tứ bề thọ chuyên gia ... chém gió) trong lúc này.
          Đành rằng ông MIU không phải là cầu thủ nổi tiếng thời trẻ, nhưng việc ông học nghề tại Đức và tốt nghiệp cho thấy bằng cấp của ông- như người Việt ta nói - không phải dạng tầm thường đâu!
          Thông thường, một gười Nhật bình dân thôi đã sống và làm việc hết sức có trách nhiệm, cho nên ông MIU nhận lương cao để làm việc cho một quốc gia cuồng nhiệt bóng đá như VN thì ông càng ý thức trách nhiệm của mình, và phải làm thế nào cho hoàn thành trách nhiệm đó.
          Đành rằng, người hâm mộ luôn có lý khi mong muốn đội tuyển nam quốc gia phải đá hào hoa, nhưng sự tốt đẹp không tới với ai một cách ngẫu nhiên cả. Hãy thử lật lại những khuyết tật của bóng đá Việt:
- Cầu thủ là những kịch sĩ, tung hô cho một số đường dây cờ bạc chuyên nghiệp;
- Ý thức trách nhiệm, danh dự, niềm tự hào quá thấp;
- Giải nhà nghề V-League nữa vời, liên đoàn gồm những người không chuyên nghiệp; ông Đoàn Nguyên Đức chuyên bỏ họp VFF...
- Thể lực nền của các cầu thủ chuyên nghiệp quá thấp, không chạy quà 70 phút của trận đấu 90 phút.
- Kỹ thuật cơ bản yếu, ý thức tuân thủ chiến thuật thấp, lối chơi thiên cảm tính cá nhân.
...
          Với tất cả những khuyết tật trên, những ai nắm đội tuyển, đến thánh cũng phải bó tay mà thôi. Làm gì có lối đó "thêu hoa, dệt gấm" với nền tảng khuyết tật nêu trên? Còn những huấn luyện viên nào gặt hái được một vài danh hiệu, chắc cũng ăn may, như cú đánh đầu ngược của Công Vinh (9) (12/2008)  mang lại danh hiệu vô địch đầu tiên cho VN sau 40 năm đến tận hôm nay.

Ông MIU cũng làm được nhiều điều cho bóng đá Việt, chỉ tại người ta quên mà thôi.
- Cầu thủ lên tuyển có thể lực sung mãn;
- Ý thức chiến thuật khá tốt;
- Các đối thủ truyền thống ( Thái, Nam Dương, Mã Lai, Miến...) phải kiêng dè, không dám coi thường như trước đây;
- Đội U23 giành vé vào chung kết châu Á, đội này cũng từng thắng Iran (4-1) gây tiếng vang tại Incheon 2014 thì người hâm mộ mới tung hô năm ngoái nay lại quên ngay rồi!!!.
- Tại AFC hay SEAGAME vừa rồi, lọt vào 4 đội mạnh nhất và có huy chương không phải là kết quả tồi.
- Sự cạnh tranh của các tuyển thủ là lành mạnh, không ngôi sao nào dám gây áp lực hay ảnh hưởng lên ông MIU cả.
          Một bộ mặt mới của đội tuyển như vậy không đáng để tự hào và khích lệ ông MIU hơn hay sao?
          Trong bóng đá chiến thuật rất quan trọng, nhưng nó chỉ áp dụng cho từng trận đấu, chiến lược cho đội tuyển với tầm nhìn dài hạn mới là cái đội tuyển chúng ta cần. Phải chăng với việc nhận sự chỉ trích qua môt trận cầu mơi lộ ra điều tầm chiến lược của ông MIU nhiều lúc đã đi vượt tầm chiến thuật.  Và nhiều người không nhận ra.
          Nhờ ông, có thể tuyển VN sẽ lần đầu tham dự WC trong 8 hay 12 năm tới.
          Vì vậy nên ký hợp đồng dài hạn với ông MIU và tin tưởng ở sự cam chịu để vươn lên tầm thế giới của người Nhật.
          Đừng tin lời ông Đức- ông chủ của đội HAGL đội đang ngụp lặn chống rớt hạng tại giải V-League đang hạ màn trong sự ngao ngán quay lưng thực sự của người hâm mộ.

Phan Văn Hải

Tổng Giám Đốc TTKKTL từ năm 2006;
Luật gia (Chi Hội Đoàn Luật sư TTH);
Thạc sĩ Kinh Tế (Đại học Kinh tế Huế);
Nguyên tiền vệ tấn công (Tuyển 10i THPT Nguyễn Huệ, Huế)

Thursday, 10 September 2015

TẶNG QUÀ CỤ PHAN THỊ CHIÊN


Tặng quà và giúp đỡ cho những gia đình có hoàn cảnh khó khăn, những trường hợp thương tâm là một trong những hoạt động được Trung tâm Khuyến khích Tự lập tại Huế duy trì từ ngày thành lập cho đến nay. Sáng ngày 09 tháng 09 năm 2015, chúng tôi đã đến thăm và tặng quà cho cụ bà Phan Thị Chiên. Cụ Chiên năm nay đã gần 80 tuổi nhưng hằng ngày phải đi xin nước mã, thức ăn thừa về nuôi heo, đi lượm ve chai để nuôi hai đứa cháu ăn học. Rất tiếc là lúc chúng tôi đến, do đã đi học nên chúng tôi không gặp được hai cháu. Ngồi trò chuyện cùng cụ thì chúng tôi được cụ cho biết là do tuổi cao sức yếu nên cuộc sống của 3 bà cháu là hết sức khó khăn. Số tiền từ việc đi lượm ve chai, nuôi heo không đủ để trang trải cho cuộc sống của gia đình. Đầu năm học vừa qua, do không có tiền để đóng học phí nên cụ định cho 2 cháu nghỉ học. Nhưng nhờ được sự động viên của những người hàng xóm, họ đứng ra quyên góp tiền để mua sách vở, đóng học phí… nên 2 cháu mới tiếp tục được đi học. Sau khi trò chuyện cùng cụ thì chúng tôi đã trao tặng cho cụ một món quà gồm 1 thùng mì tôm, một chai dầu, một bì bột ngọt và 500 ngàn đồng. Với phần quà của chúng tôi tặng cụ ngày hôm nay tuy không lớn nhưng chúng tôi hy vọng nó sẽ đem đến cho cụ nhiều niềm vui, sẽ làm giảm bớt khó khăn cho gia đình cũng như tạo thêm nhiều động lực để giúp cho 3 bà cháu cố gắng vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.

Nguyễn Ích Hoàng


(Cử nhân Vật lý - Đại học Khoa học Huế)

Wednesday, 9 September 2015

THIẾU….


“Tắc” là qua bên trái,
“Hò” là đứng lại,
“Rì” là qua bên phải.

          Nếu ai từng sinh sống ở nông thôn hay thâm nhập thực tế vùng quê thì đều biết những từ trên là dùng cho trâu bò, khi người nông   dẫn chúng đi cày, bừa, kéo xe…

          Trong tập “Ngục trung nhật ký” có bài thơ với đoạn kết "Sống ở trong đời người cũng vậy, để người ta nhắc tựa trâu bò”.

          Vâng, con người hơn con vật ở khả năng tư duy, hướng thiện và tiến hóa không ngừng.

          Người có văn hóa thường ít khi vấp phải lỗi trong giao tiếp và công việc. Vì họ là những người có lòng tự trọng cao.

          Ông Nguyễn Sự - nguyên bí thư Hội An mấy tháng trước đã kiên quyết xin về hưu trước tuổi là một nhân cách lớn. Ông không đợi đến khi tổ chức ra thông báo nhắc ông sắp sửa bàn giao công việc để chuẩn bị về hưu. Ông tự chủ động việc đó, không muốn mình thuộc là người có tư duy “lá chuối”. Cấp trên của ông, ông bí thư tỉnh Quảng Nam, cũng vừa được BCT đồng ý cho thôi chức trước thời hạn theo yêu cầu của ông này.

          Thế mà cuộc sống này có quá nhiều người đang mang lối tư duy "lá chuối". Hay là họ thiếu…..

Phan Văn Hải

Tổng Giám Đốc TTKKTL từ năm 2006;
Luật gia (Chi Hội Đoàn Luật sư TTH);

Thạc sĩ Kinh Tế (Đại học Kinh tế Huế)

Monday, 7 September 2015

NHỮNG MÙA KHAI TRƯỜNG ĐI QUA


Tháng 9 về, mang theo những làn gió heo may của mùa thu báo hiệu một mùa hè đã kết thúc. Tháng 9, là mùa khai trường mở đầu cho một năm học mới.
Nhìn các em cắp sách đến trường, sân trường rộn rã chuẩn bị cho năm học mới tôi lại bồi hồi nhớ lại những mùa khai trường đã đi qua.
Những năm học cấp một, hồi đó tôi còn sống ở quê, cứ đến mùa khai trường năm học mới là ba mẹ tôi lại cố gắng chắt chiu từng đồng để sắm cho anh em những bộ đồng phục mới . Đến ngày khai giảng, ngồi trên chiếc xe đạp cà tàng của ba để đến trường, trong lòng vui phấp phới. Đến bây giờ nghĩ lại, có lẽ đó là những mùa khai trường tôi hạnh phúc nhất vì vẫn luôn có bố mẹ kề bên.
Đến lúc lên cấp hai, bố mẹ mất, lên thành phố sinh sống và học tập. Mặc dù điều kiện đủ đầy nhưng lại thấy hụt hẵng và không vui. Mùa khai trường đầu tiên năm cấp hai, môi trường mới, bạn bè mới, thầy cô mới...tất cả đều mới và lạ lẫm nhưng không có bàn tay của bố mẹ đón đưa lại càng thấy buồn và tủi thân hơn. Nhìn xung quanh ai ai cũng đều hớn hở, vui mừng đón năm học mới mà thấy buồn vô cùng.
Đến năm cấp ba, dường như tôi đã quá quen với cuộc sống nơi thành thị nên cũng không còn lo lắng và hụt hẫng nữa mà thay vào đó là cảm giác lâng lâng khó tả khi được khoác trên mình tà áo dài trắng tinh khôi. Nhìn quang cảnh sân trường trong lễ chào đón các em học sinh mới vào trường mà lòng đầy tự hào.
Đến khi vào đại học, tôi chẳng nhớ là có ngày khai giảng không nữa, đến ngày là đi học chính trị rồi nhận lớp. Chẳng còn thú vị như những ngày còn là học sinh.
Thế đó, tôi đã đi qua những mùa khai giảng và đã đến được hôm nay. Sau bao bộn bề bon chen cuộc sống mà dường như bỏ lại sau lưng những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi học trò. Hôm nay, đi ngang qua con đường đi học năm nào, thấy trường đang chuẩn bị cho buổi lễ khai giảng mà lòng thấy bồi hồi nhớ lại những năm tháng đã qua, lòng chợt thấy ấm lại. Bao kỷ niệm vui buồn thuở cắp sách đến trường ùa về vui thấy lạ.
Thế là năm học mới đã đến,tiếng trống khai giảng giục giã bao đàn em thơ nô nức tới trường đã lại vang lên, mong tất cả các em học sinh sẽ có một năm học mới đạt nhiều thành công!

Phan Thị Mến

(Cử nhân Quản Trị Kinh Doanh)

Friday, 4 September 2015

HÁCH DỊCH


          Hách dịch nói chung là bản tính xấu xa của con người chúng ta, nó có từ rất lâu song đến bây giờ nó vẫn tồn tại và phát triển.
          Đang là nhân viên, là lính lác có giọng nói, cử chỉ khác hẳn. Sau một thời gian công tác lên được tổ phó, tổ trưởng rồi chức cao hơn một chút, thái độ cũng được thay đổi hơn chút, thái độ có chút vênh váo, có chút giọng nói mà người ta hay gọi là “bề trên” thể hiện ngày càng rõ rệt và từ từ thấm nhuần vào máu lúc nào không hay biết. Thái độ có vẻ ra oai, nạt nộ hạch sách người khác do cậy mình có quyền thế càng ngày càng thể hiện rõ rệt và có cái nhìn với mọi người khác xa hơn so với trước đây.
          Hiện tượng quát nạt, nói như ra lệnh người khác, đòi hỏi người khác phải phục tùng mình không chỉ trong một tổ chức mà bất kể nhiều nơi và tràn lan mọi chỗ khác.
          Thói hách dịch chính là từ bản thân chúng ta mà hình thành, như ông cha ta có câu: “Chưa đổ ông nghè đã đe hàng tổng”. Thói hách dịch đồng nghĩa với người vô cảm và thiếu văn hóa.
          Thực tế báo chí cũng đã tốn không ít giấy mực phê phán thói hách dịch của quan chức, cảnh báo điều này nhiều lần. Nhưng chính những “công bộc của dân” lại sống không gương mẫu. Cách ứng xử bàng quan, thờ ơ, vô cảm vơi người khác đối với một số cán bộ khiến người dân không ít nhiều bất bình về tình cảnh này
          Thôi thì cuộc sống muôn màu muôn vẻ, có người tính này, có người tính kia. Chúng ta sống đúng với những gì đang có và những gì đang xảy ra, đối với những loại người hách dịch này ta nên ít nói lại, ít tiếp xúc và nếu tiếp xúc thật sự phải khôn khéo và nhạy bén trong cách xử sự cũng như lời nói để tránh làm mâu thuẩn gay gắt hơn.

DT.      


Thursday, 3 September 2015

CÁCH DÙNG TỪ


Đọc báo, thấy việc dùng từ hiện nay hết sức tùy tiện, thiếu chuẩn và nhiều khi gây phản cảm xã hội.

Tại Bangkok có vụ nổ bom lớn đêm 17/8 làm chết gần 20 người và hơn trăm người bị thương. Bản tin buổi sáng của VTV khi điểm tin có phụ đề: "NỔ BOM THÁI LAN". Rõ ràng tựa đề đó không ổn. Người khiếm thính sẽ không biết chuyện gì xảy ra, vì họ sẽ không nghe rõ lời bình sau đó của phát thanh viên. Phải chi ghi rõ: "Bom nổ ở trung tâm Băng cốc - Thái Lan" ...thì có phải dễ hiểu hơn không? Cách viết tựa đề như vậy khiến người xem suy diễn tới việc : "quả bom nổ có nguồn gốc từ Thái Lan", như báo chí từng bình luận mãnh vỡ tên lửa năm gần xác MH17 là tên lửa BUK có nguồn gốc từ Nga.

Cũng tin báo chí gần đây: "Hoa hậu thế giới 2015 Thái Lan bị chê nhan sắc quê mùa". Nhan sắc có nghĩa là vẽ đẹp của nữ giới, người có nhan sắc là người đẹp, rõ ràng là như vậy rồi. Tại sao có vẻ đẹp quê mùa, vẻ đẹp thành phố cho phái nữ. Phải chăng người đẹp thành phố thì hơn hẵn người đạp nhà quê?

Tại sao báo chí và cả phát biểu trước công chúng lại có thể dùng từ " XXX là tỉnh lẻ". Dùng trong văn thơ thì có thể châm chước nếu tự trào, còn ngôn ngữ hành chính thì không nên.Vì theo chuẩn văn minh, cách dùng từ như trên thể hiện sự "bất bình đẳng giữa các vùng miền".

Không biết ngôn ngữ các dân tộc khác có sự "phân biệt cố tình" như đề cập trên hay không? Riêng tiếng Nhật, có thể thấy trên các phương triện giao thông công cộng, nhà ga, bến đợi...nơi ưu tiên cho người mà tiếng Việt ta gọi là người "tàn tật" thì người Nhật tuy có từ tương đương nhưng họ bị buộc phải dùng từ " người có cơ thể không được thoải mái" ( fujiyunakata), thậm chí không được dùng từ "khuyết tật" dù nó có nhẹ hơn từ "tàn tật".

Vậy phải cẩn thận khi dùng từ. Tiếng Việt ta thật phong phú, có thể chuyển tải đủ hết thảy.


PVH