Tuesday, 12 January 2016

Trường hợp thương tâm bà Nguyễn Thị Cầu Đường Bạch Đằng, P. Phú Hiệp, Tp Huế






          Vừa qua, ngày 07/01/16 chúng tôi có đến nhà bà Nguyễn Thị Cầu ở Bạch Đằng phường Phú Hiệp Huế. Bà Nguyễn Thị Cầu năm nay đã hơn 70 tuổi nhưng chỉ có một mình trong căn nhà hiu quạnh.  Nơi bà đang sống trước đây chỉ là căn lều nhỏ dột nát bên cạnh ngôi nhà bà đang ở hiện tại. Trước đây, bà cùng sống với người con trai, cùng con dâu và các cháu. Gia đình bà thuộc diện hộ nghèo của phường Phú Hiệp, người con trai của bà phải làm đủ thứ nghề để nuôi gia đình. Nhưng điều đáng tiếc là cách đây 10 năm anh bị giật điện chết trong quá trình xây dựng lại chợ Tây Lộc. Khi anh mất, bà gần như suy sụp, người con dâu và các cháu cũng đều khăn gói bỏ bà ra đi. Mất cả con và cháu bà suy sụp hoàn toàn. Trước khi đi người con dâu nhất quyết không cho bà vào nhà và khóa tất cả các cửa lại . Còn lại một mình bà phải sống chật  vật. Túp lều nhỏ của bà đã mục nát qua thời gian, buộc phải tháo dỡ. Nhà hàng xóm của bà ở bên cạnh thấy thương tình nên để bà ở một góc nhỏ của nhà bếp chưa đầy 10m2. Được sự can thiệp của chính quyền địa phương cũng như bà con hàng xóm nên người con dâu mới mở cửa để bà vào nhà, nhưng chỉ để cho bà đi của hậu cửa chính vẫn khóa và nhất quyết không mở. Mất con, mất cháu và căn bệnh tai biến mạch máu não hành hạ nên bà đã nằm liệt giường nhiều năm khiến bà cũng mất ý thức trong việc sinh hoạt. Thân nhân cũng chẳng còn ai và thấy hoàn cảnh trớ trêu của bà chị Nguyễn Thị Minh Châu là cháu họ xa bên chồng bà thương tình nên hằng ngày qua chăm sóc bà, nấu ăn, tắm rửa, dọn vệ sinh cho bà và lau chùi nhà cửa. Hiện bà rất yếu, do nằm lâu ngày cơ thể của bà đã có một vài chỗ lở loét, khi trò chuyện với chị Châu chúng tôi có thể nghe được hơi thở nặng nề của bà. Chị Châu cho biết, hiện người con dâu cũng đang mong bà qua đời để có thể lấy căn nhà và bán. Chị Châu cũng vài lần yêu cầu người con dâu mở cửa trước để khi bà Cầu qua đời có thể tổ chức nghi thức an táng nhưng tuyệt nhiên người con dâu không mở. Hiện chị cũng gởi đơn lên chính quyền và nhờ một vài người phá khóa nếu như sau này bà qua đời thuận tiện trong việc khâm liệm.
 Chị Châu cũng rất mong các nhà hảo tâm và UBND chính quyền địa phương sẽ quan tâm giúp đỡ một phần nào cho cụ  bà bất hạnh ở tuổi xế chiều này.
Mọi sự chung tay góp sức của các nhà hảo tâm xin gửi về địa chỉ:
Nhà 254 đường Bạch Đằng phường Phú Hiệp – Thừa Thiên Huế

Nguyễn Đức Nhân
Cử nhân Luật

Friday, 8 January 2016

NHỚ ƠN THẦY CÔ


Lịch sử là môn học rất quan trọng.
Học sinh có yêu môn học này hay không, vai trò của thầy cô dạy sử là yếu tố hàng đầu.

Hồi nhỏ, khi học đến trận thắng Điện Biên Phủ, toàn nhà trường được huy động học hành quân và ngụy trang giống như các chiến sĩ Điện Biên năm nào. Lớp chúng tôi được phân công ngụy trang tổ bộc phá đánh đồi A1. Các bạn gái phải đọc đi đọc lại sách giáo khoa và tham khảo tài liệu ở thư viện mới hóa trang cho các nam sinh trong lớp y như thật. Chúng tôi, bọn con trai cũng phải học các tư thế sao cho giống các anh khi ra trận. Bài học vì vậy thấm sâu vào lòng mỗi người khi nào không ai biết!

Rồi đến bài học 3 lần thắng Mông-Nguyên. Thầy Hòa có thân hình gầy và khuôn mặt hao hao NS Trịnh Công Sơn (mặc dù thời đó thầy nóiTCS "đã chết trong lòng tôi rồi") lại phân lớp thành 3 tổ vẽ bản đồ, và vẽ quân khí, so sánh lực lượng của hai bên thời đó. Nhóm của tôi có bạn Đông vẽ rất đẹp. Dưới sự cố vấn của những chàng trai yêu sử và giàu sự tưởng tượng, chúng cho ra đời những bản lược đồ ghi dấu những trận đánh lớn thời đó cùng hình vẽ quân binh khí của 2 bên rất sinh động. Nhờ vậy mà chúng tôi rất tự hào và không bao giờ quên nhứng gì chính mình chủ động khảo cứu, suy tư.

Học lịch sử cận đại và hiện đại cũng có những thích thú riêng. Năm cấp 3 chúng tôi được học với cô Liên dạy sử là người rất thạo Pháp Văn. Cô có những tài liệu tham khảo riêng bằng tiếng Pháp minh họa cho bài giảng một cách khách quan của người viết sử của nhiều phía

Tình yêu dân tộc cũng phát sinh từ đó. Tình yêu hòa bình cho nhân loại cũng từ đó mà ra.

Xin cảm ơn các thầy cô dạy sử. Không có các thầy cô chúng em không có tình yêu quê hương, đất nước, nhân loại…

Phan Văn Hải
Tổng Giám Đốc TTKKTL từ năm 2006;
Luật gia (Chi Hội Đoàn Luật sư TTH);
Thạc sĩ Kinh Tế (Đại học Kinh tế Huế)

Wednesday, 6 January 2016

QUẢNG CÁO


         Bạn đã bao giờ nhận được những mảnh giấy nhỏ, tờ rơi quảng cáo như vay vốn ngân hàng không cần thế chấp, trung tâm gia sư, mua sắm rẻ đẹp … do một số người đứng phát ở ngay cột đèn xanh đèn đỏ trong thành phố chưa.
         Hẳn là chúng ta rất nhiều lần gặp phải cảnh tượng này.
       Một số cá nhân, doanh nghiệp lựa chọn hình thức quảng cáo này để giảm bớt chi phí thay vì quảng cáo trên truyền hình, in tạp chí, quảng cáo bằng phát thanh.
         Tuy nhiên, xét về mặt trái của việc này, hầu hết sau khi nhận tờ quảng cáo thì đa số mọi người đều đọc lướt qua sau đó lại vứt lại sau tiếng rú xe khi đèn xanh vừa chuyển qua.
        Một “bãi rác” nhỏ nhưng phản ánh được ý thức của mỗi người trong việc gìn giữ môi trường xanh sạch đẹp. Không biết được sau đây là việc các chị lao công phải dọn dẹp “bãi chiến trường” này.
        Cá nhân tôi, không nên nhận bất cứ tờ rơi quảng cáo nào ở những địa điểm trên.
        Thứ nhất: giảm chi phí cho việc in ấn của cá nhân, doanh nghiệp muốn quảng cáo
        Thứ hai: giữ gìn vệ sinh chung cho đường phố.
        Thứ ba: giúp cho các nhân viên vệ sinh đường phố có thời gian để làm công việc khác.
       Thứ tư: dần dần sẽ không còn tình trạng phát quảng cáo như vậy, do không ai nhận thì sẽ không có ai phát.

Nguyễn Duy Tùng
Cử nhân Môi Trường

Monday, 4 January 2016

HỌP LỚP ĐẦU NĂM



          Khi đời sống khá lên, người ta thường nhớ tới thủa hàn vi, đó cũng là một trong những lí do để các cuộc họp lớp được tổ chức nhiều hơn trong thời gian gần đây.
          Thành phố tôi sống vốn nhỏ hẹp, nếu tính cả vùng quê hương gốc gác nơi ghi trong khai sinh là "nguyên quán" thì cũng chỉ cách trung tâm thành phố chưa đầy 15 phút xe máy. Vì vậy những gì liên quan từ thời bé cho tới đại học của tôi cũng là liên quan đến thành phố này với những người bạn phần lớn còn ở quanh đây.
          Họp lớp thuở tiểu học đầu năm mới cũng rất là vui, chuyện gì cũng nhớ hết, vì hồi đó bộ nhớ chúng tôi còn trống, cứ  nạp vô là nhớ ngay. Thấy cũng lạ, mấy chục năm qua rồi mà cứ tưởng như hôm qua, có bạn đầu bạc như vôi, có người không còn tóc, nhưng ngồi với nhau thì tinh thần cứ như thời tóc còn để chỏm ngày nào. Vui ơi là vui! Tình bạn là  thiêng liêng, khi họp lớp không mấy ai đem chuyện tiền tài địa vị để bàn bạc, để mà so sánh, để mà lên mặt với đời, để mà "ta đây rất oai" cả. Vui nhất là chuyện những anh học hành lôi thôi, hoang nghịch có hạng, hay bị bêu tên trước trường...nói chung hồi đó không thấy tương lai nào...thì nay trên khuôn mặt thấy rạng ngời nét yêu đời đáng yêu. Những anh này đang nghiêm túc lập kế hoạch làm việc, mở rộng làm ăn ở các nước trong Cộng Đồng Kinh Tế ASEAN (AEC) trong năm 2016 nữa chứ. Tôi hỏi, các bạn đâu có giỏi tiếng Tây mà dự định mưu cầu lợi ích ở nước người, thì nhận được câu trả lời: Tụi mình có "kỹ năng" và "tiếng TAY" - tức là body language - sợ gì mà không đi, lại có thằng Đông họa sĩ đây, nếu họ không hiểu thì vẽ ra, chắc sẽ ok thôi. Uh, mình tin ở sự xông pha dám đương đầu tìm đường đi riêng của các bạn.
           Còn những anh chị ngày xưa học hành giỏi giang, nghiêm túc, luôn được nêu gương trước trường thì nay trên khuôn mặt hiện lên nét cam chịu để sống sao "cho qua ngày, chờ qua đời". Tổng kết như vậy, ai cũng cho là đúng và chính xác quá đi. Và vui hơn, lạc quan hơn chứ không buồn trách gì! Vì chúng tôi là bạn đồng niên...
          Vậy thì các bậc phụ huynh, đừng nên trách con trẻ về chuyện học hành, hay phê phán nền giáo dục VN ta nữa nhé! Như thế hệ chúng tôi đây, tuy hồi bé nhiều kẻ không ra gì, nhưng nay đều ổn cả, đều là những người dám xông pha ra ngoài biên giới Việt. Dù sao chăng nữa, kết cục mọi chuyện chắc rồi sẽ ổn.
          Họp lớp, thế mà hữu ích và triết lý vô cùng.

Phan Văn Hải
Tổng Giám Đốc TTKKTL từ năm 2006;
Luật gia (Chi Hội Đoàn Luật sư TTH);
Thạc sĩ Kinh Tế (Đại học Kinh tế Huế)

Thursday, 31 December 2015

Hạnh phúc…


Tìm kiếm mưu cầu hạnh phúc là ước muốn của tất cả chúng ta. Đối với người này mong muốn có nhiều tiền là hạnh phúc, người kia thì có nhiều sức khỏe để làm những điều mình muốn là hạnh phúc, cũng có người mong ước rằng sự hòa thuận êm ấm trong gia đình là hạnh phúc. Mỗi người có một mong ước riêng để làm cho họ thấy vui vẻ hạnh phúc và cũng là động lực để phấn đấu vươn lên.
Cuộc sống vốn không dễ dàng gì khi chúng ta hằng ngày phải đối mặt với đủ thứ áp lực, căng thẳng trong công việc, các mối quan hệ, cách đối nhân xử thế với nhau…Cuộc sống là như thế, bạn không thể làm hài lòng tất cả, ai cũng có nguyên tắc và tự tôn riêng. Con người chúng ta có ánh mắt giống nhau nhưng góc nhìn khác nhau. Miệng giống nhau nhưng mỗi người mỗi cách nói. Mỗi cá nhân có mỗi cách sống, cần tự tin bước đi trên đôi chân của mình. Hạnh phúc lúc này là giải tỏa được căng thẳng mệt mỏi, bỏ qua các chuyện không vui, luôn là chính mình, để tâm hồn mình thảnh thơi lấy lại tinh thần để tiếp tục đồng hành với các thử thách trong cuộc sống, chính những thử thách này làm cho mình bản lĩnh hơn và có được các kinh nghiệm sống quý báu.

Nguyễn Thị Khánh Linh
Cử Nhân Kinh Tế

Wednesday, 30 December 2015

HÃY CHO ĐI THÌ SẼ ĐƯỢC ĐÁP LẠI


Là một thông điệp yêu thương mà người ta thường nhắc đến trong tình yêu lứa đôi. Và ngay cả trong cuộc sống vật chất và nhiều thứ khác cũng cần như thế. Chúng ta hãy sống nhẹ nhàng, thoải mái, quan tâm đến người khác một cách chân thành. Cho dù chúng ta chưa nhận được món quà nào đáp lại từ người khác thì chính sự chân thành, hi sinh của mình cũng là món quà đầy ý nghĩa nhất cho bản thân mình rồi đó.
Trong xã hội “Nhân bất thập toàn”, mỗi người không thể thoát ra khỏi vòng vây của cái tôi to lớn, sự ích kỷ gay gắt… Chính vì thế, hãy nhìn thấy nhau những điểm tốt nhất, những dấu ấn tích cực nhất bằng trái tim chân tình trong vô vàn cảm nhận về xấu, tốt đang lẫn lộn và giữa dòng đời đầy ắp những vội vã, xô bồ.
Những gì ra đi từ trái tim thì sẽ trở về với trái tim. Đúng như vậy, bạn cho đi thứ gì thì bạn sẽ nhận những gì tốt đẹp đáp lại. Xin dẫn lời một câu chuyện:
Câu chuyện kể về ông Gandhi. Ông là một vị anh hùng của dân tộc Ấn Độ, ông đã chỉ đạo cuộc kháng chiến chống chế độ thực dân của Đế quốc Anh và giành độc lập cho Ấn Độ với sự ủng hộ nhiệt liệt của hàng triệu người dân. Ông được dân Ấn Độ gọi một cách tôn kính là “Linh hồn lớn”, “Vĩ nhân”, “Đại nhân” hoặc là “Thánh Gandhi”.
Người ta kể chuyện là có thời ông Gandhi đi một chuyến xe lửa. Khi xe bắt đầu chuyển bánh thời ông nhảy vội vã lên tàu khiến cho một chiếc giày của ông rơi xuống đường. Ông không thể nào nhảy xuống để nhặt lại chiếc giày trong khi tàu chạy càng lúc càng nhanh. Ông bèn tháo luôn chiếc giày còn lại trong chân và ném về phía chiếc giày kia ở dưới đường. Hành khách trên tàu tỏ vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy thế và lấy làm lạ về hành động kỳ quặc của ông.
Gandhi mỉm cười và ôn tồn giải thích rằng: “Nếu có một người nghèo nào lượm được chiếc giày thứ nhất thì người đó có thể tìm thấy chiếc thứ hai và như thế là có được đủ đôi giày để đi.”
Trong cuộc sống chúng ta ít khi nghĩ đến các người khác mà thông thường chỉ nghĩ về chính bản thân mình. Khi bị mất mát thì điều đầu tiên chúng ta nghĩ đến là những thiệt thòi và bất hạnh của mình và rồi nuối tiếc, than thở, sinh ra chán nản.
Trong xã hội, xung quanh chúng ta hàng ngày có biết bao nhiêu người thiếu thốn đang cần sự giúp đỡ. Chiến tranh đã qua đi nhưng nhiều nơi trên Thế giới vẫn diễn ra nội chiến, nhân dân lầm than, đói, rét, sống trong cảnh bom đạn hằng ngày, thiếu ăn, thiếu nước, thiếu áo mặc, lưu lạc khắp nơi,…Hơn bao giờ hết, mỗi một người hãy làm nhiều hơn nói, hãy yêu thương đồng loại, hãy dành cho nhau những nụ cười, sẻ chia, giúp đỡ lẫn nhau khi gặp khó khăn, hoạn nạn. Cuộc sống này thật ý nghĩa biết bao nếu mỗi người biết cách vận dụng trái tim và tình thương để mang những điều tốt đẹp nhất đến với nhau, yêu thương và giúp đỡ nhau những điều thiết thực nhất.

Hồ Sơn

Cử Nhân Kinh Tế - Trường ĐH Kinh Tế Huế

Monday, 28 December 2015

NGHỀ NÔNG- LẮM NỖI NHỌC NHẰN


Sinh ra và lớn lên tại một vùng quê nghèo thuần nông, quanh năm vất vả với ruộng đồng nên tôi thấu hiểu hết những nỗi vất vả nhọc nhằn của những người làm nông.
Người nông dân ai ai cũng phải dãi nắng dầm mưa trên ruộng đồng, đất rẫy. Ngày đêm vất vả chỉ mong có một mùa bội thu để lo cho gia đình và con cái ăn học đàng hoàng. Thế nhưng, không phải lúc nào trồng cây cũng cho quả ngọt.
Công việc thường nhật của người nông dân là sáng vác cuốc ra đồng đến tối mịt mùng mới về nhà. Ngày nắng cũng như ngày mưa. Để nói đến những vất vả nhọc nhằn của nghề nông, chúng ta thường có những câu nói như một nắng hai sương hay bán mặt cho đất, bán lưng cho trời để diễn tả những nỗi nhọc nhằn mà người nông dân phải nếm trải. Ngày ngày cuốc đất trồng cây, hết vụ  lúa, lại đến trồng khoai, sắn... rồi lại bón phân, làm cỏ... Vì vậy, đôi tay của những người làm nông thường chai sạn. Bao nhọc nhằn đều in hằn trên đôi tay và cả đôi vai .
Dù vất vả là thế nhưng sản phẩm làm ra từ nông nghiệp lại mất giá. Những năm vừa qua, hầu như nông dân ở tất cả các vùng, miền đều luôn phải vật lộn trong cái vòng luẩn quẩn: được mùa - mất giá và được giá - mất mùa. Làm đủ ăn để rồi tiến tới giàu có trên chính mảnh đất của mình là mong mỏi của biết bao người nông dân. Thế nhưng, ông trời vẫn thường hay thử thách lòng người. Có những năm, lúa gần vào vụ thu hoạc thì trời đỗ mưa bão khiến cho người dân mất trắng.
Khó khăn là thế, vất vả là thế nhưng người dân ở các vùng quê vẫn luôn bám trụ, vẫn tin vào một tương lai tươi sáng ở phía trước.

Phan Thị Mến

Cử nhân Kinh Tế