Saturday, 26 December 2015

Xã Hồng Vân: Đang “Khát” Điện Và Nước Sạch



Xã Hồng Vân là một xã thuộc huyện Miền núi A Lướinằm về hướng Tây tỉnh Thừa Thiên Huế, tiếp giáp với địa phận Lào và có cửa khẩu cùng tên. Là một vị trí địa lý rất quan trọng về an ninh quốc phòng, phát triển kinh tế - xã hội và văn hóa. Người dân ở đây hầu hết là người dân tộc thiểu số, mật độ khá thưa thớt khoảng 50người/km2. các ngành nghề chủ yếu là ngành nghề truyền thống, sản xuất nông – lâm nghiệp một cách tự phát, chưa thể hiện các bước chuyển dịch cơ cấu kinh tế rõ ràng. Do đó, đời sống kinh tế của bà con gặp nhiều khó khăn. Đặc biệt nhất là nhu cầu tối thiểu về điện và nước sạch chưa được đáp ứng ở một số thôn. 
Mặc dù đã được huyện A Lưới quan tâm, đầu tư hàng trăm triệu đồng để dưa nước sách đến với bà con nhưng đến nay vẫn còn hơn 400 hộ dân sống thiếu nước sạch sinh hoạt. Đồng thời trên 160 hộ dân ở thôn Ka Cú 2 của xã này chưa có điện thắp sáng. Ông Lê Văn Cắt, Ch tịch UB MTTQVN xã Hồng Vân cho biếtNgoài thôn A Năm, hơn 160 hộ dân ở thôn Ka Cú 2; 40 hộ dân ở thôn Ta Lo và 32 hộ dân ở thôn A Hố (xã Hồng Vân) cũng chung tình trạng thiếu nước sạch trong 14 năm qua. Thiếu điện và nước ngoài việc cho sinh hoạt, nó còn ảnh hưởng rất lớn đến việc sản xuất chăn nuôi, làm giảm thu nhập, ảnh hưởng đến đời sống kinh tế - văn hóa – xã hội của bà con.
Cho đến nay, bà con nhân dân xã Hồng Vân “Đang Khát Điện Và NướcSạch, rất cần được sự quan tâm của chính quyền các cấp, các tổ chức dự án, các nhà hảo tâm. Để giúp cho các hộ dân có nước sạch sinh hoạt và điện thắp sáng thay cho đèn dầu leo lét hiện nay mà các h này đã chịu sống kh cực trong suốtmột thời gian rất dài.
H Sơn
C Nhân Kinh Tế - Trường ĐHKT Huế

Friday, 25 December 2015

ĐỀN TỘI


Trong những ngày hồi hộp trông ngóng cuối cùng vụ thảm sát sáu người trong gia đình đại gia ngành gỗ của ông Lê Văn Mỹ ở Bình Phước cũng đã đi đến hồi kết. Vừa qua các báo dantri, vnexpress đều đồng đồng loạt đưa tin trực tiếp phiên xử cuối cùng và chính thức khép lại với hai án tử hình được tuyên dành cho hai bị cáo Nguyễn Hải Dương và Vũ Văn Tiến, riêng bị cáo Trần Đình Thoại chịu mức án 16 năm tù. Qua tất cả những gì mà những đối tượng này gây ra không bao giờ gột rửa hết những tội lỗi và xoa dịu những mất mát và đau thương cho những người đã mất và người thân gia đình nạn nhân, đặc biệt vô tình chúng đã đẩy cho cô bé Na chỉ mới 18 tháng tuổi phải sống trong nỗi ám ảnh không gia đình thì không một lời nào có thể diễn tả hết được. Gieo nhân nào thì gặp quả nấy, kẻ ác ắt hẳn sẽ đền tội cho những gì mà chúng gây ra. Tại phiên tòa xét xử, đặc biệt không có sự tham dự của người thân bị cáo bởi tính chất đặc biệt nghiêm trọng của vụ án mà không khỏi xót xa đau lòng cho những người làm cha làm mẹ khi đến phút cuối cùng họ không thể nhìn mặt những đứa con mà họ dứt ruột sinh ra. Những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ, nhăn nheo, đôi mắt sâu hoắm bao ngày trằn trọc không ăn không ngủ vì con của những bậc sinh thành không biết chúng có thấu hiểu và ăn năn.
“ Giết người phải đền tội”, tội ác của chúng trời không dung, đất không tha” Nhưng những vụ án đau lòng do những kẻ không còn nhân tính gây ra vẫn gieo vào lòng chúng ta những trăn trở, âu lo. Làm thế nào để không còn những vụ thảm án mà kẻ gây ra lại là những con người trông tưởng bình thường nhưng ẩn bên trong là những dã tâm độc ác. Trả lời cho những thắc mắc này. Tôi xin thưa đó là hậu quả của lối sống chạy theo đồng tiền. Lối sống vô cảm của một bộ phận không nhỏ thanh thiếu niên hiện này.Tình trạng này chỉ dùng pháp luật chế áp thì không bao giờ giải quyết được. Đây là vấn đề xã hội nó nảy sinh từ sự thiếu quan tâm, thiếu tình thương yêu trong đời sống gia đình, nhà trường, và xã hội…. Nó là hậu quả của giá trị sống bị lệch chuẩn giá trị của con người được đánh giá bằng danh vọng, địa vị và tiền tài tài có được bất kể nó là bẩn hay sạch. Bên cạnh đó, một tác nhân không kém góp phần quan trọng cho những hành vi tiêu cực này cũng phải kể đến những tác động từ phim ảnh, internet có nội dung bạo lực tràn lan khiến thay đổi nhận thức và tư duy dẫn đến sự xuống cấp đạo đức của thanh thiếu niên hiện nay. Ngoài ra, sự chênh lệch người giàu kẻ nghèo cũng là một trong những nguyên nhân gây ra tình trạng lệch chuẩn đạo đức sống. Người giàu bất ngờ giàu lên từ những đồng tiền bất chính như tham nhũng, lừa đảo, buôn lậu. Người nghèo thì suốt đời cùng cực, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc. Điều đó dẫn đến tâm lý thấy người khác có cuộc sống sung túc, giàu sang là đâm long ghen ghét bất luận họ sung túc giàu sang từ nguồn thu nhập nào, mà điển hình là vụ án của Nguyễn Hải Dương là kết quả của sự tha hóa đạo đức, sự lười lao động chỉ muốn làm giàu một cách nhanh nhất mà nhẫn tâm tàn độc giết đi sáu mạng người trong một gia đình gây chấn động dư luận trong một thời gian dài. Vụ án là một hồi chuông cảnh tỉnh cho một bộ phận giới trẻ lệch chuẩn đạo đức có tầm nhìn hạn hẹp về kiến thức, coi thường pháp luật ắt hẳn sẽ bị trừng phạt đích đáng.

Huỳnh Thị Ngọc Thủy
Cử nhân Anh Văn

Wednesday, 23 December 2015

NỀN GIÁO DỤC CỦA NƯỚC TIÊN TIẾN.


          Không thuận lợi như các nước khác, không có rừng vàng biển bạc như Việt Nam. Nước là một nước nghèo về điều kiện tự nhiên, thường xảy ra động đất và những yếu tố thời tiết không thuận lợi. Nhưng, Nhật Bản đã trở thành một trong những cường quốc của thế giới. Một trong những lý do để trở thành cường quốc là chính phủ Nhật quan tâm hết mức đối với thế hệ tương lai ngay từ trên ghế nhà trường.
          Xem đoạn phim ngắn được đăng trên youtube với nội dung: ”School lunch in Japan - It’s not just about eating” với đoạn phim này tôi nhận thấy thời gian ăn trưa cũng được xem là một tiết học.
          Một câu chuyện được bắt đầu từ một học sinh lớp 5. Cô bé bước chân ra khỏi nhà với những dụng cụ cần thiết cho một buổi ăn trưa ngoài những sách vở dùng cho buổi học chính khóa. Qua đoạn phim thì có thể thấy một số học sinh chuẩn bị ghế bàn ăn, một số khác đi đến nhà bếp lấy phần ăn cho cả lớp. Thực ra, những hình ảnh đấy chẳng có gì là là đối với những người lơn nhưng lạ ở chỗ đây là những học sinh lớp 4-5 mà cả ngya cả những học sinh lớp 1-2 vẫn phải đi làm những việc như các học sinh lớp trên. Điều này khác hẳn ở Việt Nam, ở cac trường này các trẻ vẫn thụ động trong việc ăn trư tại lơp và có người đưa cơm tới cho cả lớp. Đến nhà ăn các em phải thay đồng phục để vào phòng ăn và trươc khi nhận phần cơm cho cả lớp thì các em vẫn không quên nói một cách rất tự nhiên “ Cảm ơn đã nấu bữa ăn nghon cho chúng em” . Khi vào ăn tất cả các em dều gọn gàng từ tóc cho tới trang phục. Ngoài ra, trường cũng có trông một số cây thực phẩm để làn nguồn cung thức ăn cho các em. Điều đáng nói là những hộp sữa sau khi được sử dụng các em xé ra và rửa sạch để sau đó được đưa đến khu vực tái chế. Ăn xong các học sinh đều tự giác đứng dậy dọn bàn và một lần nữa nói cảm ơn. Một cách giáo dục rât hay về ý thức và trách nhiệm, tât cả phải lao động và phải cảm ơn những gì người khác đã làm cho mình.
          Một người tôi biết đã từng kể: Nền giáo dục người Nhật không mang tính hàn lâm mà rất gần gũi.  Các học sinh lớp 1-2 đã phải tự mình đi xe buýt đến trường học, đi siêu thị, đi dã ngoại…qua đó nhận thấy người Nhật đã đào tạo cho con em họ tính độc lập ngay từ nhỏ.
Nền giáo dục của Nhật rất bình đẳng, Không giống tại Việt Nam, đa số học sinh đảm nhiệm chức lớp trưởng trong năm học vừa qua thì năm tiếp theo sẽ có khả năng đảm tiếp tục đảm nhiệm chức này. Đồng ý rằng với các như vậy em đó sẽ mạnh dạn hơn, có tố chất lãnh đạo, nhưng điều này sẽ lấy đi cơ hôi của những em khác. Chắc gì, những em khác không có tố chất lãnh đạo!? Qua một số thông tin trên truyền thông được biết, ở Nhật mỗi học sinh đều được làm lớp trưởng 1 ngày và ai cũng phải có cơ hội làm lớp trưởng. Ngoài ra, các em chia nhau làm lao động từ rửa bát, chùi toilet và tất cả đều quay vòng như vậy nên tất cả các em ai cũng biết việc. Đây chính là sự bình đẳng trong giáo dục ở Nhật và giúp học sinh hình thành khả năng giao tiếp, diễn đạt ý, giải quyết mọi vấn đề dù rất nhỏ.
          Qua đó có thể thấy nền giáo dục nước nhà nên thay đổi từ những việc nhỏ như vậy. Đừng nên quá rùm ben tính chuyện viễn vông như thay đổi cách thi tốt nghiệp hay thay đổi sách giáo khoa. Hãy bắt đầu từ cách giáo dục ý thức tự lập, kỹ năng giao tiếp, giải quyết mọi vẫn đề cho trẻ nhỏ.

Nguyễn Đức Nhân
Cử nhân Luật

Monday, 21 December 2015

GƯƠNG SÁNG MỘT GIA ĐÌNH NGHÈO

Về thôn Niêm Phò, xã Quảng Thọ, huyện Quảng Điền, tỉnh TT- Huế. Hỏi gia đình ông Nguyễn Tân thì tất cả mọi người ở đây ít ai không biết. Gia đình ông Tân được xem là gương sáng ở xã Quảng Thọ trong việc nuôi con ăn học nên người. Ông Tân thuộc diện hộ nghèo của xã, gia đình có tất cả 4 người con (3 gái 1 trai) thì có đến 3 đứa con học Đại học và một đứa đang học lớp 9 nhưng cháu học cũng rất giỏi.

Đầu năm 2010, trong một lần đi khảo sát thì được người dân nơi đây giới thiệu trong địa bàn có một gia đình nghèo nhưng có con học rất giỏi nên chúng tôi đã đến thăm. Vừa bước vào nhà thì chúng tôi không thể tin vào mắt mình. Một ngôi nhà lụp sụp, các bức vách được làm bằng những tấm phên tre tạm bợ, ngôi nhà rộng chưa đến 30m2  mà hằng ngày phải che chở cho 6 thành viên trong gia đình. Nhìn bao quát trong nhà thì chúng tôi chẳng thấy thứ gì đáng giá ngoài một bộ bàn ghế, những bao thóc vừa mới thu hoạch, những đồ dùng nấu ăn hàng ngày. Có lẽ, thứ quý giá nhất trong ngôi nhà lúc đó là những tấm bằng khen của các con được ông bao bọc cẩn thận và treo trên tường nhà. Ngồi trò chuyện cùng ông thì chúng tôi được ông cho biết là đứa con gái đầu đang học Đại học Kinh tế Đà Nẵng, đứa thứ nhì đang học lớp 12, đứa thứ 3 thì đang học lớp 9 còn đừa út thì học lớp 5. Bản thân ông trước đây làm nghề thợ hồ và làm ruộng nhưng từ ngày bị bệnh gai cột sống thì ông không thể làm gì được ngoài việc tận dụng dòng sông trước nhà để nuôi cá lồng. Vậy là mọi gánh nặng chi tiêu trong gia đình cũng như học phí cho các con đều đổ dồn lên đôi vai người vợ. Vợ của ông Tân hàng ngày làm ruộng, chăn nuôi lợn, những lúc nhàn rỗi bà phải đi giúp việc để trang trải thêm cho cuộc sống gia đình. Cuộc sống vất vả là vậy nhưng đôi vợ chồng nghèo này vẫn quyết tâm cho các con ăn học tới nơi tới chốn. Với suy nghĩ, muốn thoát cảnh nghèo đói thì phải cho con ăn học thành tài. Vậy là vợ chồng ông Tân động viên nhau chịu đựng gian khó để lo cho các con ăn học. Những lúc không có tiền đóng học phí thì ông lại chạy sang nhà người thân, hàng xóm mượn tiền để về đóng học phí cho các con. Nhìn căn nhà ông đang ở, nghe câu chuyện nuôi con ăn học của ông Tân mà những người trong đoàn chúng tôi có mặt hôm đó đều hết sức cảm động. Mọi người ai ai cũng tỏ ra cảm phục trước nghị lực nuôi con ăn học của gia đình. Chúng tôi quyết định ngay lúc đó là sẽ hỗ trợ học phí cho cô con gái đầu đang học Đại học của ông Tân cho đến ngày ra trường. Ngoài việc hỗ trợ học phí cho cháu thì để ghi nhận tấm gương vượt khó, nuôi dạy con ăn học thành tài nên đầu năm 2015 vừa qua, chúng tôi đã hỗ trợ toàn bộ kinh phí để xây dựng cho gia đình 1 ngôi nhà mới. Hiện tại căn nhà cũng đã được xây xong và đã bàn giao cho gia đình.
Cử nhân Vật Lý
Nguyễn Ích Hoàng

Friday, 18 December 2015

CÂU CHUYỆN VỀ LŨ CHIM TRỜI


Trời chuyển qua mùa đông, các đàn chim đều bay về phương nam tránh rét. Mỗi đàn đều có con dẫn đầu, mọi phương hướng, kỹ năng, những chỗ nguy hiểm đều do con dẫn đầu hướng dẫn. Vì là con đầu đàn nên kỹ năng cũng như sự hiều biết đều có đủ. Tuy vậy, trong đàn cũng có những con chim mới lớn không tuân thủ hướng dẫn của con đầu đàn. Lũ chim non mới lớn nên cứ cho rằng mình có thể làm được mọi việc như con đầu đàn thậm chí còn hay hơn. Lũ chim non luôn đi kêu ca, bêu xấu con đầu đàn với lũ chim khác. Một hôm, cả đàn bay qua cánh đồng nhưng để an toàn cho cả đàn con đầu đàn lại rẽ sang hướng khác. Lũ chim non ngông cuồng cho rằng con đầu đàn không biết gì, thậm chí hướng nam cũng không rõ. Chúng vẫn cố bay qua cánh đồng vừa để thể hiện mình vừa tỏ ý chê những quyết định của con đầu đàn. Nhưng chúng không ngờ, vì mùa này là mùa săn chim. Giữa cánh đồng gia đình người thợ săn đã chờ sẵn chờ lũ chim bay qua.
“Đoàng, đoàng…” lũ chim non nháo nhát bay về phía khu rừng bên cạnh. Cùng lúc đó đàn của chúng cũng đang nghỉ tại khu rừng này để chuẩn bị tiếp cho cuộc hành trình về phương nam.  
          Một con trong đàn tiến đến hỏi lũ chim non:
-         “ tại sao trông các ngươi hớt hãi thế”
Lũ chim non phân trần:
-         “ chúng tôi bị bắn”
Con chim trong đàn hỏi tiếp:
-         “Vì sao? Phải chăng các ngươi quá tự phụ, ngông cuồng?”
-         “chúng tôi, chúng tôi…” lũ chim non ấp úng.
Ta nói cho các ngươi biết, con chim trong đàn nói tiếp:
-         “ Tất cả hành động của các ngươi đều không qua mắt chim đầu đàn. Chim đầu đàn biết các ngươi sẽ đến khu rừng này, ngài ấy đã đợi sẵng”
-         “Lòng vị tha, bác ái nên ngài dẫn đàn đến đây để đón các ngươi cùng về phương nam.”
Bài học đầu tiên đã dạy cho lũ chim non hiểu được ở đời đừng cố tỏ ra hung hăng tự phụ, và phải biết tôn trọng quyết định của người dẫn đầu.
Nguyễn Đức Nhân
Cử nhân Luật

Wednesday, 16 December 2015

ĐI PHƯỢT


Trong những năm gần đây, giới trẻ Việt Nam đang dấy lên rầm rộ phong trào đi phượt hay còn gọi là đi du lịch bụi. Nếu bạn là người tự do chưa lập gia đình, thích khám phá các địa điểm đẹp nhưng địa hình hiểm trở thì đi phượt là một sự lựa chọn lý tưởng cho bạn.
Nhưng trước khi có dự định cho một chuyến đi phượt, bạn phải trang bị cho mình một số hành trang cần thiết và một số kỹ năng cơ bản. Không giống tham gia các loại hình du lịch như thông thường, ở đây khi đi phượt bạn phải tự mình lo cho mình, tự mình đương đầu với mọi khó khăn trong chuyến đi, đây xem như là một cơ hội cho bạn thử thách chính bản thân mình vậy.
Đi phượt vừa vui nhưng chi phí lại ít so với các loại hình khác. Nếu là lần đầu tiên đi phượt bạn nên chọn đi cùng với những người có kinh nghiệm, những người đó họ sẽ tư vấn cho bạn nên chuẩn bị những gì cho một chuyến đi, trong chuyến đi phải đi như thế nào để khỏi bị tách khỏi đoàn, với kinh nghiệm của mình họ có thể lường trước mọi khó khăn hiểm trở. Bạn có thể tham gia vào một hội đi phượt toàn những người lạ, nhưng tốt nhất là nên chọn đi cùng với những người bạn thân để có thể tránh những tai nạn đáng tiếc có thể xảy ra đặc biệt đối với tay phượt là nữ giới.
Để chuẩn bị cho một chuyến đi phượt mà thiếu chiếc máy ảnh thì xem như chuyến đi đó không còn ý nghĩa nữa, có máy ảnh bạn có thể lưu lại những khoảnh khắc đáng nhớ của phong cảnh thiên nhiên con người nơi bạn đến. Trong chuyến đi, việc ăn uống đối với dân phượt cũng đơn giản, dừng ở đâu thì ăn ở đó, bạn có thể thưởng thức đầy đủ những đặc sản tại địa phương nơi bạn đến nhưng với giá cả cực rẻ ngon và chất. Việc ngủ nghỉ cũng đơn giản không kém, cũng dừng tại nơi nào thì dựng lều trại tại nơi đó. Rồi đến tận đêm khuya lại được cùng những người bạn trong nhóm phượt tổ chức lửa trại, khi đó bạn như được hòa mình vào không gian tuyệt đẹp của thiên nhiên ban tặng vào lúc màn đêm buông xuống, chỉ tưởng tượng thôi tôi nghĩ bạn cũng đã thấy thích thú.
Nếu là dân đi phượt thì bạn phải tuân thủ theo các nguyên tắc cơ bản khi tham gia. Không gây ồn ào hay làm mất vệ sinh môi trường tại địa điểm bạn dừng chân hay phá hoại các phong cảnh đẹp nơi bạn đến.
Nếu đã đam mê đi phượt thì bạn hãy là dân phượt có văn minh thay vì chỉ tham gia cho có phong trào. Ý nghĩa hơn nữa nếu bạn có thể tham gia các chuyến phượt hoạt động xã hội, làm từ thiện.


Trần Thiên Tú Như
Cử Nhân Kinh Tế

Tuesday, 15 December 2015

Lich Sử….!


Ngày trước thuở còn cắp sách đến trường có lẽ đối với tôi môn khô khan và không thích học nhất là môn Lịch Sử vì toàn là những số liệu và ngày tháng. Cứ mỗi lần học sử để nhớ những con số năm tháng thì tôi lại phải tìm cách gắn nó vào năm sinh, tháng sinh của người này người khác nhằm cho dễ nhớ hơn. Nhưng sau này khi vào đời thì cái kiến thức mà tôi được dạy mà tôi trân trọng nhất lại là kiến thức về Lịch Sử.

Đi qua một địa danh, vùng miền…vv hay đơn giản gặp một người từ đất nước khác đến thì thông tin ta phản ảnh từ những điều đó đầu tiên là từ lịch sử của điều đó. Không có bất cứ điều gì trên cõi đời này không có quá khứ hay có lịch sử của nó. Bởi vậy mới biết môn Lịch Sử quan trọng như thế nào.

Đối với một quốc gia dân tộc để cho công dân của quốc gia đó hiểu về quốc gia mình đang sống hay cảm thấy yêu thương, gần gũi với quốc gia mình thì điều quan trọng là công dân quốc gia đó phải hiểu lịch sử của quốc gia đó. Chính vì vậy để nhập tịch một đất nước nào khác thì môn thi bắt buộc bao giờ cũng có là môn Lịch Sử.

Nhưng nghe đâu….! Đất nước tôi lại muốn bỏ môn lịch sử rồi gán ghép nó vào những môn học khác bởi vì học sinh….không ưu ái nó….Môn lịch sử là một môn khoa học có hệ thống. Mà đã là một môn có hệ thống thì thật sự không thể đem chấp vá nó vào một môn học khác được. Thay vì cải tiến đem cho môn lịch sử đến gần với thế hệ học sinh hơn thì nay phải gượng ép nó phải đồng hành với những khối kiến thức khác.

Thật chua xót khi phải nghĩ rằng những thế hệ mai sau của đất nước này không biết nhiều về truyền thống yêu nước, truyền thống chống giặc ngoại xâm, về ý chí quật khởi của cha ông ta từ xa xưa hay đơn giản khi đi ra đường tên của mỗi con phố chỉ là một cái tên không hơn không kém chứ không phải là một danh nhân nào đó !

Hy vọng những ý kiến về số phận môn Sử chỉ là ý kiến nhất thời và sẽ không trở thành hiện thực vì nếu không hiểm họa đối với dân tộc này quả thật không lường trong bối cảnh sự đe dọa lãnh thổ và ý thức đối với dân tộc này đang ngày càng trở nên nghiêm trọng!

Nguyễn Trần Nhật Hoàng
Cử Nhân Kinh Tế