Monday, 15 September 2014

TÔI XẤU HỔ



Sinh ra và lớn lên ở miền Trung, tôi biết cái khổ của người dân xứ này.
Thiệt là lạ, đi xa thì đời được đổi thay ghê gớm, ở lại bám trụ với quê hương thì cuộc sống vẫn thua người dân ở hai đầu đất nước, và thua rõ ngay dân của thành phố lân cận.

Gần đây ở Thủ đô người ta tổ chức trưng bày các tư liệu của Cải cách ruộng đất ở miền Bắc. Tôi không rõ vì chưa đi xem, nhưng theo bố mẹ kể lại thì màn tố địa chủ mà ông bà biết có việc “đầy tớ tố địa chủ hành hạ mình như sau”: “Mi thiệt ác, trời lạnh, mi bắt tau dậy sớm đi chăn trâu, bắt tau mang theo xôi đậu với một đùi thịt gà bèo ngậy. Mi ác quá!”.

Quá khứ nên để lùi vào dĩ vãng, vì đất nước chúng ta có quá nhiều đau thương ở đó.
Nhưng hiện tại và tương lai  lại được xây dựng trên những chênh lệch như ông “đầy tớ” cao nhất tỉnh tôi vừa đạt giải Golf quốc tế như tin báo chí rầm rộ đã đưa thì tôi thấy xấu hổ vô cùng.

Xấu hổ vì biết đó mà không thể làm gì khác đi được !!!

PVH


Friday, 12 September 2014

CHUYỆN Ở ĐỜI...


Một con tàu du lịch gặp nạn trên biển, trên thuyền có một đôi vợ chồng rất khó khăn mới lên đến trước mũi thuyền cứu hộ, trên thuyền cứu hộ chỉ còn thừa duy nhất 1 chỗ ngồi. Lúc này, người đàn ông để vợ mình ở lại, còn bảnthân nhảy lên thuyền cứu hộ.

Người phụ nữ đứng trên con thuyền sắp chìm, hét lên với người đàn ông một câu…………..

Kể đến đây, thầy giáo hỏi học sinh: “Các em đoán xem, người phụ nữ sẽ hét lên câu gì?”

Tất cả học sinh phẫn nộ, nói rằng: “Em hận anh, em đã nhìn nhầm người rồi.”

Lúc này thầy giáo chú ý đến một cậu học sinh mãi vẫn không trả lời, liền hỏi cậu bé. Cậu học sinh nói: “Thầy ơi, em nghĩ người phụ nữ sẽ nói: Chăm sóc tốt con của chúng ta anh nhé!”

Thầy giáo ngạc nhiên hỏi: “Em nghe qua câu chuyện này rồi ư?”

Học sinh lắc đầu: “Chưa ạ, nhưng mà mẹ em trước khi mất cũng nói với bố em như vậy.”

Thầy giáo xúc động: “Trả lời rất đúng.”

Người đàn ông được cứu sống trở về quê hương, một mình nuôi con gái trưởng thành. Nhiều năm sau, anh ta mắc bệnh qua đời, người con gái lúc sắp xếp kỷ vật, phát hiện quyển nhật ký của bố. Hóa ra, lúc mẹ và bố ngồi trên chiếc tàu ấy, người mẹ đã mắc bệnh nan y, trong giây phút quyết định, người chồng đã dành lấy cơ hội sống duy nhất về phần mình. Trong nhật ký viết rằng : “Anh ước gì anh và em có thể cùng nhau chìm xuống đáy biển, nhưng anh không thể. Vì con gái chúng ta, anh chỉ có thể để em một mình ngủ giấc ngủ dài dưới đáy đại dương sâu thẳm. Anh xin lỗi.”

Kể xong câu chuyện, phòng học trở nên im ắng, các em học sinh đã hiểu được ý nghĩa câu chuyện này: Thiện và ác trên thế gian, có lúc lắm mối rối bời, khó lòng phân biệt, bởi vậy đừng nên dễ dàng nhận định người khác.

Người thích chủ động thanh toán tiền, không phải bởi vì người ta dư dả, mà là người ta xem trọng tình bạn hơn tiền bạc.

Trong công việc, người tình nguyện nhận nhiều việc về mình, không phải bởi vì người ta ngốc, mà là người ta hiểu được ý nghĩa trách nhiệm.

Sau khi cãi nhau người xin lỗi trước, không phải bởi vì người ta sai, mà là người ta hiểu được trân trọng người bên cạnh mình.

Người tình nguyện giúp đỡ người khác, không phải vì nợ người đó cái gì, mà là vì người ta xem người đó là bạn...



Nhật Hoàng (lượm lặt)

Wednesday, 10 September 2014

Góc nhìn nhỏ về thời đại của những chiếc điện thoại thông minh (Smartphone)



Bây giờ ta có thể thấy những chiếc điện thoại smartphone có mặt ở khắp nơi với mọi giá và ở mọi lựa tuổi. Người lớn cũng smartphone; học sinh, trẻ em cũng smartphone. Việc bùng nổ các thiết bị thông minh cầm tay như thế này nhìn về mặt tích cực thì nó đem lại những thuận tiện trong đời sống của chúng ta không hề nhỏ. Nhớ những lúc hơn 10 năm trở về trước số lượng người sử dụng điện thoại chỉ là những người đi làm còn trẻ em,học sinh đến trường thì không có, họa may cả lớp có được 1 hoặc 2 người sài. Phụ huynh muốn đón con của mình thì chỉ theo giờ giấc cố định, nếu con của mình thời gian biểu thay đổi bật chợt do đau ốm hay do giáo viên nghỉ thì đứa trẻ đó không thể nào liên lạc với phụ huynh được. Nay thì khác chỉ cần xách máy lên và thông báo.Việc check mail và cập nhật thông tin chưa bao giờ nhanh và dễ dàng như hiện nay, chỉ cần một chiếc điện thoại smartphone có thể gửi, nhận dữ liệu (băng tần 2.5G trở lên) là ta có thể gửi và nhận email xuyên suốt 24/7 và cập nhật tin tức liên tục với hàng ngàn trang báo điện tử, dường như với việc này nhưng trang báo giấy cũng đang mất dần đi vị trí của mình trong đời sống như trước đây.

Bên cạnh những mặt lợi thì các ảnh hưởng không tốt của sự phổ biến smartphone cũng không thể bỏ qua. Những học sinh đêm đêm vẫn ngồi vào bàn học nhưng thay vào việc lăn lộn với sách vở chuyên tâm thì bây giờ chúng bị chi phối bởi những thiết bị điện tử. Các em say xưa với tin nhắn qua viber, zalo, imess…, các em miệt mài đọc những dòng stt và những bức ảnh, đường link được chia sẻ trên mạng facebook. Chính vì thế mà việc học bị rút ngắn lại, thay vì trước kia ngồi học 21h tới 0h được 3 tiếng đồng hồ với việc tập trung bài vở tuyệt đối thì này chỉ còn học thực chất được 1h vì đã mất một lượng thời gian vào việc khác. Không những thế với sự xuất hiện của những chiếc điện thoại thông minh cũng đã làm cho những phụ huynh mất tầm kiểm soát đối với các em hơn. Ngày trước khi còn sử dụng desktop để vào mạng thì phụ huynh dễ dàng biết được các em làm gì, đọc cái gì còn bây giờ thì việc đó khó khăn hơn vì thiết bị smartphone đã cá nhân hóa quá mức. Việc này khiến cho các em dễ dàng rơi vào những ma trận các trang Web đen đồi trụy hay những trang Web lừa đảo, dụ dỗ buôn bán người hơn và trong thực tế không phải ít những trường hợp đã bị vướng vào những thứ như thế này.

Có những nhà vào những buổi họp gia đình, hay những bữa cơm, bữa đi chơi dã ngoại cả gia đình chỉ chăm chăm nhòm vào chiếc điện thoại trên tay của mình, mỗi người một suy nghĩ một người một điện thoại và mạnh ai náy “chọt”. Điều này khiến cho sự gắn kết của mọi người trong gia đình trở nên rời rạc thiếu chặc chẽ hơn.
         
Đúng là với sự bùng nổ của công nghệ nói chung và thiết bị cầm tay smartphone nói riêng mà chưa bao giờ thế giới lại phẳng, xích lại gần nhau như thế này nhưng cũng chưa bao giờ các quan hệ truyền thống giữa con người với con người và các nhiệm vụ quy cũ bắt buộc lại bị thách thức như thế này. Chung quy lại thiết bị gì công nghệ gì thì cũng quay lại phục vụ cho con người. Chứ không phải là thứ làm ảnh hưởng và làm con người bị lệ thuộc vào nó. Vậy hãy biết sử dụng công nghệ và sử dụng điện thoại của mình sao cho đúng lúc bạn nhé.


Nhật Hoàng

Tuesday, 9 September 2014

Chuyện ngủ sớm của người Huế


Không nói chuyện mùa mưa dầm dề như nỗi niềm gì của Huế mà nói chuyện trời ấm mây quang không thì người Huế cũng tắt đèn đóng cửa rất sớm. Tầm 22h ra đường là đã thấy thưa người rồi, ngay cả các tuyến đường trung tâm. Người Huế đóng cửa sớm không phải vì đi ngủ mà vì thói quen nghỉ sớm của họ chứ nhà nào có con còn đi học thì bên trong vẫn hoạt động như thường. Thay vào ánh đèn điện lớn là bóng đèn học leo lét hắc lên ô cửa sổ tới tận khuya. Nói vui thì đóng cửa sớm đây như là một kiểu nghi binh chuyện học hành con cái của phụ huynh nhà này đối với phụ huynh nhà khác. Việc đóng cửa sớm cũng có cái hay của người Huế đó là tạo không gian yên tĩnh cho con cái học hành hơn, tạo thời gian nhiều hơn để gia đình quây quần bên nhau hoặc sửa soạn dọn dẹp nhà cửa được tốt hơn...vv Nhưng nhìn dưới góc độ kinh tế thì việc dừng hoạt động sớm của dân Huế đang có vấn đề. Huế là thành phố du lịch nhưng khi đêm khuya về thì tĩnh lặng, vắng vẻ, thực sự chẳng có “tiết mục” nào đủ hấp dẫn khi đêm về cả ngoài ca huế trên Sông Hương. Nhưng loại hình này cũng chỉ ngan 22h là kết thúc toàn bộ. Thế là du khách từ phương xa khi đến Huế cũng đành hòa nhịp với dân Huế....”xách dép” đi ngủ sớm. Bạn cứ thử lượn lờ sau 23h ở Huế xem thử coi Huế có vắng tanh hay không. Thực sự không có điểm nào để vui chơi sau 23h đêm ở Huế ngoài một vài quán bar. Nhưng những quán Bar này cũng chỉ hoạt động tới 0h đêm là đóng cửa hoàn toàn.

Nói về hoạt động về đêm ở Việt Nam thì phải nói đến Sài gòn, thành phố được mệnh danh là thành phố không ngủ. Các dịch vụ kinh doanh,giải trí, vui chơi về đêm hoạt động nở rộ kéo theo một lượng lớn đội ngũ lao động có việc làm và lượng hàng hóa,lượng tiền lưu thông mạnh. Cũng chính vì vậy mà cũng góp phần tạo cho kinh tế nới đây có “độ mở” hơn. Quay lại về với Huế ta thấy đêm huế còn nhạt quá, ngủ sớm quá khiến cho chẳng có gì đặc trưng để níu chân du khách ở lại lâu với Huế cả sau khi đi hết một số lăng tẩm ở Huế. Người viết đã nhiều lần nghe những khách đến huế ca tháng rằng “đêm huế cơ bản là buồn”.

Có lẽ Huế nên táo bạo tạo ra những khu vui chơi, ăn uống thoải mái hơn về đêm nữa và đặc biệt cởi mở hơn trong vấn đề giờ giấc đối với những vũ trường,bar hoạt động không gây ảnh hưởng đến những cư dân xung quanh khác hơn nữa (nghị định 103/2009/NĐ-Cp quy định vũ trường không được hoạt động sau 0h tới 8h sáng hôm sau nhưng vẫn có cho phép trường hợp đặc biệt) và mỗi người dân, hộ gia đình của Huế cố gắng nán đóng cửa,tắt đèn chậm thêm một chút nữa nhằm làm Huế thoát khỏi danh hiệu một “thành phố ngủ” trong nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Có thể ban đầu sẽ có những phản ứng trái chiều nhưng có làm thì có sai có sai thì có sửa, chỉ có loại không làm gì cả thì không sai mà thôi.


Nhật Hoàng

Saturday, 6 September 2014

Một nhân cách lớn



Năm 2008, được tháp tùng và làm việc với ông hơn 2 tuần, tôi mới thực sự thấu hiểu nhân cách của ông, người đã làm việc qua thư tín từ rất lâu mà vào dịp đó tôi mới có dịp gặp lần đầu. Là người của công việc, ông khi nào cũng bận rộn, tiết kiệm thời gian. Mỗi ngày chỉ ăn 2 lần, buổi sáng và buổi tối. Mỗi lần ăn cũng rất tiết kiệm, nếu ăn quán ông không bào giờ gọi món gì quá 20,000 đồng, tức tầm 1 usd thời bấy giờ. Nếu khooảng cách đi lại chưa tới 1-2 km, khi nào ông cũng yêu cầu tôi đi bộ cùng ông. Hà nội và SG vào tháng 5 tháng 6 rất nóng nực, đi bộ đã mệt nhoài, tôi lại giúp ông mang theo bao nhiêu là sách tham khảo mà ông tìm mua tại các hiệu sách. Là nhà khoa học vật lý hạch tâm, tôi cứ tưởng ông sẽ mua sách tham khảo khoa học, nhưng không, ông mua tất cả các sách liên quan viết về thân thế và sự nghiệp của Hồ Chí Minh mà bên Mỹ không mấy nơi bán. Tôi nhớ không nhầm thì lần đó ông phải đóng một kiện sách cở 7-8kg gửi về Mỹ bằng đường hàng không!!!

Khi nào ông cũng đặt câu hỏi với các người trong đoàn, “không biết 100 năm sau thì cảnh vật ở đây sẽ ra sao nhỉ?, đời sống người dân ở đây sẽ ra sao nhỉ?” và ông luôn đau đáu với thực trạng hiện tại của đất nước ta. Với vấn đề Trung Quốc, ông có tư liệu khảo cứu rất rõ về năng lượng và sử dụng khai thác năng lượng của nước này. Có lần Gs Phan đình Diệu mời ông dùng cơm thân mật, ông mang theo 1 cuốn sách gửi thầy Diệu và nói rằng: “Tôi cho anh mượn, cuốn này tôi viết cùng một người TQ làm việc cho tôi. Anh cứ đọc, sách chỉ còn 1 bản, sau tôi sẽ lấy lại. Cuốn sách viết về TQ và năng lượng đó”. Mối nguy từ TQ được ông cảnh báo từ rất sớm. Có 1 số báo VN lúc đó muốn ông trả lời giúp một số vấn đề nhưng ông tế nhị từ chối.

Với người nghèo, ông rất trân trọng và thân mật. Tôi nhớ có hôm về Tây Hồ để thăm một học giả kinh tế, gặp bác bán chiếu đẩy xe đạp đi bộ trong ngõ, ông thân mật gọi lại, hỏi han và tặng bác 50.000 đ để uống nước, làm bác này rất ngạc nhiên. Rồi có hôm ông đứng trong khách sạn, thấy người nhặt rác tại một thùng rác gần đó vào chiều tối, ông tiến lại gần gửi chị đó 50.000 đ và nói: tôi gửi biếu chị, để chị có thể về sớm với các cháu ở nhà trong tối nay…

Quần áo ông mặc cũng rất giản tiện và đơn sơ. Phần lớn đều mua trên mười năm trước, nhưng khi nào trông cũng chỉnh chu và lịch sự. Không bao giờ chi tiêu quá mức, ông từng nói với tôi, biếu ai 100 đồng (usd) tôi không thấy áy náy, nhưng chi tiêu cho mình chỉ vài đồng thôi tôi cứ tính đi tính lại. Và rồi ông cùng gia đình đã nguyện sẽ để lại hết tài sản gom góp được cho công việc thiện nguyện. Năm 2008 tại một hội nghị ở Hà nội ông đã công bố sẽ hiến tặng 2 triệu usd bằng hình thức matching cho các tổ chức thiện nguyện giúp người VN. Từ hơn 3 năm trước cùng gia đình ông đã thiết kế một chương trình giúp đỡ mới với kinh phí trung bình từ 300-400k usd cho mỗi năm. Năm nay đã bước vào năm thứ 4.

Những ai đọc được lời loan báo trong bài trước chắc sẽ đặt ra một số câu hỏi về con người này, riêng với tôi thì đó làm một người có nhân cách lớn, ông là Tiến Sĩ Phùng Liên Đoàn, thành viên sáng lập của TTKKTL Huế.


PVH 

Friday, 5 September 2014

Bản tin loan báo năm 2014-2015


Căn cứ vào các hoạt động thách đố-cộng hưởng trong những năm qua, chúng tôi gửi tới quí vị bản tin loan báo năm 2014-2015.

Xin quí vị chú ý là hạn chót điền vào phiếu "dự định" 1 trang là ngày 20 tháng 9, 2014. Quí vị cũng có tự do chuyển tin này tới thân hữu thiện nguyện đáng tin cậy mà quí vị quen biết. Tất cả là tấm lòng của ta với người Việt, nước Việt.

Phùng Liên Đoàn

Xem tại đây
_____________________________

Dear Friends

Based on our mutual interest in the challenge-collaboration program in the past few years, we send you the announcement regarding the 2014-2015 program.

Please note the deadline for you to send in the 1-page intention to participate is September 20, 2014. You are also free to forward this announcement to those charity-minded people or organization that you believe are reliable. All our hearts are for Vietnam and the Vietnamese.

Sincerely,
DoanLPhung


Read more here

Wednesday, 3 September 2014

BÁO CÁO VỀ HOẠT ĐỘNG TẶNG QUÀ CHO EM SINH VIÊN NGHÈO VƯỢT KHÓ




Vào ngày 29/08/2014 chúng tôi đã đến thăm và chuyển số tiền mà mà nhà hảo tâm gửi tặng cho em Nguyễn Thị Như Quỳnh, sinh viên Trường Đại học Du Lịch Huế để giúp em có tiền mua sắm những đồ dùng cần thiết phục vụ cho việc học của mình. Trong số các trường hợp mà chúng tôi được biết thì em Quỳnh là một trường hợp rất điển hình về sự cố gắng, mặc dù hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, mẹ bán vé số còn bố thì làm thợ hớt tóc, nguồn thu nhập ít ỏi của bố mẹ không đủ để nuôi 6 anh em Quỳnh ăn học nên hàng ngày ngoài giờ học ở trường em phải đi bán vé số để kiếm tiền trang trải chi phí cho việc học của mình cũng như phụ giúp bố mẹ trong việc nuôi các em ăn học. Đối với em thì ngoài giờ học ở trường thì phần lớn thời gian còn lại trong ngày thậm chí là buổi tối em phải lo đi bán vé số để kiếm tiền nên điều kiện cũng như thời gian dành cho việc học của mình không được như các bạn cùng trang lứa, nhưng với suy nghỉ phải cố gắng học tập để thi đậu vào đại học thì sau này mới hy vọng có một tương lai tươi sáng hơn được, mới có thể giúp đỡ bố mẹ và các em được nên em luôn tự giác trong việc học của mình. 

Và với sự cố gắng không biết mệt mỏi của mình thì cuối cùng em cũng thực hiện được ước mơ của mình là thì đỗ vào Đại học, nhưng phía trước em vẫn còn một khoảng thời gian khá dài đòi hỏi em phải không ngừng cố gắng, không chỉ cố gắng trong học tập mà em còn phải cố gắng để đi làm thêm kiếm tiền để trang trải chi phí trong 4 năm học của mình. Nhận được số tiền mà chúng tôi trao tặng em đã rất xúc động, vì số tiền này không chỉ giúp em trang trải được một phần chi phí trong năm học đầu tiên mà còn là nguồn động viên rất lớn đối với em, vì khi nghe tin mình đậu đại học thì vừa vui mừng lại vừa lo lắng, lo lắng vì sợ không có tiền để trang trải chi phí trong bốn năm học sắp tới, hiện tại thì em đã nghỉ đi bán vé số và chuyển sang làm phụ bán cà phê cho người khác và trong thời gian tới em dự định sẽ làm thêm một công việc gì nữa vào buổi tối để kiếm thêm thu nhập phục vụ cho việc học của mình được tốt hơn cũng như phụ giúp thêm cho bố mẹ trong việc nuôi các em ăn học.