Friday, 30 October 2015

HOMEKOROSU - Khen cho nó chết



          Ai học thêm được một ngoại ngữ thì càng thêm có điều kiện để tiếp cận nên văn hóa nước đó.
          Cách dùng từ hoặc từ vựng, nếu nghiên cứu theo ngành "từ nguyên" sẽ mang lại nhiều điều thú vị.
          Ai cũng hiểu, tu thân có nghĩa là làm sao để loại bỏ bớt đi cái "tham, sân, si" vốn tồn tại trong mỗi con người. Khi gạt bỏ được hết 3 thứ đó, thì thành Phật.
          Người thường, chưa thành Phật thì hàng ngày phải trực diện với 3 thứ đó, 3 thứ tuy tách rời nhưng lại có quan hệ chặt chẽ với nhau.
          Người Nhật ngày nay văn minh là vậy nhưng ngày xưa họ bị coi là "chậm tiến, lạc hậu" so với Trung Hoa. Các tư tưởng lớn, cả đạo Phật đều tới từ Trung Hoa, cho nên trong quá trình phát triển của mình ngôn ngữ Nhật cũng có những từ chỉ tàn tích của "tham sân si".
          Tôi chọn một từ để minh họa cho điều này, đó chính là  tựa đề của bài viết này. 'HOME' chính là "thể rút gọn" của động từ 'HOMERU' có nghĩa là "khen tặng".
'KOROSU' có nghĩa là 'SÁT', hoặc 'GIẾT'.
          Homekorosu: có nghĩa đen là: "Khen cho nó chết". Kỳ lạ thay tiếng Việt có từ tương đương.
          Báo chí hiện nay có hiện tượng  tâng bốc nhiều cá nhân lên mây mặc dù cá nhân này không có thực tài lại mỏng đức. Phải chăng báo chí đang áp dụng chiêu thức "Tôn Tử"?

          Phan Văn Hải
Tổng Giám Đốc TTKKTL từ năm 2006;
Luật gia (Chi Hội Đoàn Luật sư TTH);
Thạc sĩ Kinh Tế (Đại học Kinh tế Huế)

Wednesday, 28 October 2015

MỘT THỜI ĐỂ NHỚ


Thấm thoát thời gian trôi qua nhanh thật. Ngoảnh đi ngoảnh lại mới đó đã ra trường và đi làm được gần 10 năm. Bạn bè giờ mỗi đứa mỗi phương, đứa nào cũng đã lập gia đình và có con cái đề huề cả rồi. Giật mình nhìn lại, thì ra chúng ta cũng đã đi được nửa chặng đường đời. Ra trường, mọi người ai cũng bị cuốn theo guồng quay của cuộc sống, cơm áo gạo tiền, gia đình, nhà cửa nên cũng mấy khi mới được gặp nhau.
Nhớ hồi đó còn đi học, cả nhóm ở chung một xóm trọ, cùng ăn cùng học cùng chơi biết bao nhiêu kỷ niệm buồn vui của thời sinh viên. Dù mỗi đứa mỗi quê, mỗi đứa mỗi hoàn cảnh và tính cách hoàn toàn khác nhau nhưng thân nhau như anh chị em một nhà bởi đứa nào cũng phải xa quê, xa gia đình để đi học Đại học.
 Tuổi sinh viên nói đã trưởng thành thì cũng chưa hẳn đã trưởng thành nhưng cũng không còn là con nít nữa, thế nhưng cái tính tinh nghịch và ham chơi thì vẫn còn tồn tại trong tính cách của mỗi đứa. Lúc học thì học cũng ghê lắm, nhưng khi chơi thì chơi cũng không ai bằng. Tôi còn nhớ như in khi mỗi mùa thi tới, cả năm trời không chịu học hành gì, đến ngày thi thì đứa nào đứa nấy đều cắm đầu vào quyển sách không rời, học quên ăn quên ngủ. Có những lúc, đang cắm cúi học im phăng phắc thì được thầy cô thông báo thi cho nhìn tài liệu, thế là cả xóm trọ la hét um xùm, túm tụm nhau lại chơi đánh bài xả xì trét... Cái thời sinh viên đúng là cái tuổi "ăn chưa no, lo chưa tới". Nhưng đến năm cuối thì đứa nào đưa nấy đều phải học hành chăm chỉ, chuẩn bị tìm việc để khi ra trường không phải thất nghiệp. Ấy thế mà bây giờ đứa nào cũng đã có công việc ổn định. Thỉnh thoảng gặp nhau lại kể cho nhau nghe về cái thời đáng nhớ ấy.
Thời sinh viên đã để lại trong tôi những dấu ấn khó phai mờ. Đó là những chuỗi dài đầy ắp những kỷ niệm, buồn có , vui có. Xa rồi cái thời sinh viên nhưng nhiều lúc nhìn lại, mình đã có một cuộc đời sinh viên thật đẹp!

Phan Thị Mến
Cử nhân QTKD

Tuesday, 27 October 2015

XE BUS

         

Có dịp ra Hà Nội làm việc và tham quan một số nơi mới thấy ở một nơi có nét khác biệt so với nhiều vùng khác.
Nói đến xe bus hẳn rất tiện lợi đối với mọi người sống ở Hà Nội cũng như khách thập phương đến đây. Sử dụng xe bus có thể nói về giá cả thì có lẽ rẻ hơn nhiều so với cách thức di chuyển taxi, xe ôm …Giá một lượt lên xe bus thông thường những quảng đường cố định thấp nhất là 7.000 đồng/người/lượt. Lựa chọn phương tiện xe bus còn tiện lợi về mặt thời tiết bởi ngồi trong xe chúng ta có thể tránh mưa, tránh nắng. Đi xe bus còn góp phần làm giảm ách tắc giao thông đồng thời còn bảo vệ môi trường ngày càng xanh và sạch hơn.
Mới đón khách được 2 điểm, chuyến xe bus 47A  Long Biên – Bát Tràng đã hết 26 chỗ ngồi, chỉ còn lại gần 30 chỗ đứng. Hành khách trên điểm dừng tiếp theo cứ thế lên xe theo 2 cửa trước và sau nườm nượp.
Là một trong những hành khách trên chuyến xe bus, chứng kiến cảnh thanh niên nhường chỗ cho cụ già, phụ nữ, người khuyết tật, trẻ em mới thấy được người Việt Nam nói chung và người Hà Nội nói riêng rất văn minh và lịch sự. Tuy quãng đường đi xe bus ngắn ngủn song với cách ứng xử có văn hóa đó mới thấy việc hình thành ý thức trong mỗi hành khách trên mỗi chuyến xe là nét đẹp văn hóa trên mỗi chuyến xe.
Nếu bạn có dịp đến Hà Nội hoặc một số tỉnh thành khác có xe bus, hãy thử một lần trải nghiệm để có thể trực tiếp quan sát và cảm nhận riêng theo mỗi cá nhân chúng ta nhé.
Chúc mọi người có 1 chuyến xe bus an toàn và vui vẻ!

Nguyễn Duy Tùng

Cử nhân Môi Trường

Monday, 26 October 2015

CĂN BỆNH VÔ CẢM


“ Thương người như thể thương thân
Người trong một nước phải thương nhau cùng”
Hay
“Bầu ơi, thương lấy bí cùng
Tuy rằng một giống nhưng chung một giàn”
Nhắc đến câu ca dao này tôi không khỏi ngậm ngùi cho một thế hệ ông cha đã có công dựng nước, và gìn giữ những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam. Nhưng tiếc thay trải qua một quá trình đổi thay lịch sử, đổi mới đất nước sau chiến tranh dường như biến xã hội con người đang đi ngược lại với những truyền thống đạo đức nhân ái, vị tha đã có từ bao đời nay của dân tộc ta. Dần dà, người ta đánh mất những gì thuộc về giá trị thực của bản thân, niềm tin yêu vào cuộc sống, về sự sẻ chia yêu thương với con người xung quanh để tự chuốc cho mình một căn bệnh có thể gọi là nan y có tên là “vô cảm “. Bệnh vô cảm được thể hiện bởi sự thờ ơ, không cảm xúc trước bất kỳ một sự vật, sự việc xung quanh. Đây có thể gọi là một dạng bệnh thuộc về tâm lý. Trong thời đại công nghiệp hóa hiện đại hóa đất nước như thế này cũng là điều kiện thuận lợi cho căn bệnh này sớm lây lan một cách nhanh chóng và bùng phát một cách rộng rãi. Nó không chỉ diễn ra ngoài xã hội mà còn xâm nhập vào trong gia đình, người thân ruột thịt, anh em thù hằn vì giành giật tài sản, con cái bất hiếu chối bỏ trách nhiệm với cha mẹ già…
Đất nước phát triển kéo theo nhu cầu của con người cũng cần thiết phải được đáp ứng một cách đầy đủ về cung và cầu. Tuy nhiên quan niệm cuộc sống không biết thế nào là đủ đã khiến con người ta trở nên tham lam, ích kỷ và cũng chính trong những suy nghĩ tiêu cực đó, chữ “con” bản năng trong con người đã vô tình lộ ra, dần lấn át chữ “người” khiến chính ta đánh mất bản thân và trở nên lạnh lùng vô cảm trước cuộc đời. Trong vòng xoáy cuộc đời, con người dễ dàng  bị lung lay và bị cuốn vào  những thứ vật chất phù phiếm để đánh đổi lấy nhân cách, đạo đức vốn có của mình cốt chạy theo danh vọng, tiền tài và tự dĩ khoác lên cho mình một bộ mặt lạnh lùng, vô cảm với cộng đồng. Căn bệnh vô cảm có thể kể đến vụ hôi bia gây chấn động tại Đồng Nai biến Người Việt càng trở nên xấu xí đáng hổ thẹn trước bạn bè quốc tế,  hay là sự vô tư cười đùa thậm chí là chụp ảnh “ tự sướng “ trong đám tang của người nổi tiếng, vô cảm thờ ơ trước người gặp nạn, người tàn tật, và miệt thị và xa lánh với những người nhiễm HIV, ma túy…
Vô cảm nếu không được ngăn chặn một cách kịp thời sẽ để lại vô số những hậu quả khủng khiếp và khó lường cho xã hội, cộng đồng và đất nước. Nó biến con người trở thành kẻ vô trách nhiệm, vô lương tâm và vô văn hóa thậm chí là kẻ tội đồ. Và nổi cộm trong thời gian gần đây phải kể đến vụ án gây chấn động dư luận giết chết gia đình sáu người ở Bình Phước đã dấy lên hồi chuông cảnh tỉnh cho bộ phận giới trẻ đang bị tha hóa, và biến chất trong xã hội hiện nay.
Xã hội đang còn đó biết bao nhiêu những số phận, kiếp người cần được giúp đỡ, sẻ chia và đồng cảm. “ Người với người sống để yêu nhau”. Một xã hội không có tình yêu, một xã hội vô cảm là một xã hội chết. Hãy nói không với vô cảm, ra sức rèn luyện bồi dưỡng phẩm chất, đạo đức bản thân, học tập và làm theo tấm gương của Bác Hồ để sớm trở thành những công dân có ích cho xã hội là cách để bài trừ căn bệnh vô cảm ra khỏi cộng đồng.

Huỳnh Thị Ngọc Thủy
Cử nhân Anh Văn

Saturday, 24 October 2015

TẶNG QUÀ CHO GIA ĐÌNH NGHÈO CÓ BA NGƯỜI CON ĐẬU ĐẠI HỌC Ở THÔN TRÚC LÂM – PHƯỜNG HƯƠNG LONG



 Sau khi nhận được thông tin về một gia đình nghèo có 3 người con đều thi đậu đại học trong một năm, nghe thật là khó tin nên chúng tôi đã tiến hành khảo sát trường hợp này và sự thật là đúng như những thông tin mà chúng tôi đã nhận được. Đến thôn Trúc Lâm, phường Hương Long, thành phố Huế hỏi gia đình bà Lê Thị Ty thì từ người già cho đến trẻ nhỏ ai ai cũng biết. Bà Ty làm nghề buôn bán ve chai còn chồng bà do bị bệnh thoái hóa cột sống nên hằng ngày chỉ ở nhà trông coi nhà. Bà Ty có 5 người con, người con đầu mới tốt nghiệp đại học chưa có việc làm, 3 người mới thi đậu vào đại học năm nay và một người đang học lớp 8. Với thu nhập chủ yếu dựa vào việc buôn bán ve chai mà phải lo cho người chồng bị bệnh và 5 đứa con ăn học nên cuộc sống của gia đình bà là hết sức khó khăn. Tuy nhiên, với bản chất của một người phụ nữ Huế, cần cù, chịu khó, đảm đang... 

Hàng ngày bà vẫn chăm lo mua bán, dành dụm để lo cho chồng và các con ăn học. Nhằm động viên, chia sẽ khó khăn với gia đình cũng như giúp các em có điều kiện để đến trường, vào ngày 22/10/2015 Trung Tâm Khuyến Khích Tự Lập đã trích 2 triệu đồng từ ngân sách dành tặng cho các trường hợp thương tâm để tặng cho gia đình, nhận được phần quà mà chúng tôi trao tặng bà đã rất cảm động, vì để có được số tiền này bà phải mất gần một tháng đi mua ve chai mới có được. Hy vọng số tiền này sẽ giúp bà giảm bớt gánh nặng trong việc lo tiền nộp học đầu năm cho các con, cũng như động viên các em cố gắng vươn lên trong học tập để trở thành người có ích cho xã hội.

Nguyễn Xuân Quý
Cử nhân Kinh Tế

Friday, 23 October 2015

Cuộc sống ảo trên Facebook


Theo thống kê có hơn 1,49 tỷ người đang hoạt động trên facebook và các mạng xã hội khác, điều này cho thấy mạng xã hội đóng vai trò quan trọng trong cuộc sống phần lớn chúng ta hiện nay, có 2 cuộc sống tồn tài song song, đó là “cuộc sống ảo” trên facebook và “cuộc sống thực” ngoài đời, có thể mỗi ngày có hơn 80 triệu bức ảnh được  đăng lên Instagram và facebook, những bức ảnh lung linh, hào nhoáng nhưng đằng sau những bức ảnh xinh đẹp đó có thể là cuộc đời thực, nó khác xa rẩt nhiều với “cuộc sống ảo” trên mạng xã hội…

Có thể hôm nay thấy bạn đang đi du lịch ở đâu đó, ngày mai thấy bạn đang ở trung tâm mua sắm lớn, rồi ăn tối tại một nhà hàng sang trọng nhưng ai biết được đằng sau đó có thể một cuộc sống nợ nần bê bối…vì thế con người rất dễ sinh ra tính đố kỵ ghen ghét với người khác, đây chính là vấn nạn xã hội.. bởi mỗi khi đố kỵ sẽ chẳng bao giờ tiến bộ được, thống kế cho thấy có rất nhiều người cảm thấy mặc cảm khi người khác đăng tải những bức ảnh lên facebook, thậm chí thấy tủi thân khi người khác được nhiều lời chúc mừng sinh nhật hơn mình, mạng xã hội tạo ra sức ép cho giới trẻ buộc phải khoe một cuộc sống hoàn hảo…

Rồi cuộc sống cá nhân không còn riêng tư nữa, chuyện vợ chuyện chồng, thậm chí những chuyện thầm kín cũng không còn riêng tư, ai cũng muốn mình “được” hơn người khác, cứ “show off” lên mạng xã hội, được chồng/vợ tặng quà cũng đăng tải lên, chồng/vợ đánh nhau cũng đăng tải lên facebook, rồi thậm chí có những bà mẹ con đau ốm không đi bác sĩ mà chỉ chụp ảnh đưa lên facebook rồi nhờ các bà mẹ thông thái chẩn đoán bệnh tình, bla bla… rồi không biết bao nhiêu hệ lụy theo đó mà xảy ra….

Chúng ta phải nên ý thức rằng ngoài cuộc sống ảo trên mạng xã hội chúng ta còn cuộc sống thực ngoài đời, bàn bè thực và những lo toan đời thường là thực, đó là cuộc sống cơm áo gạo tiền…cuộc sống ảo chỉ là cuộc sổng ảo mà thôi đừng để cuộc sống ảo tạo ra sức ép cho chính mình, đừng cố chạy đua theo những giá trị ảo để nhằm chứng minh cuộc sống của mình là hoàn hảo, không có gì là hoàn hảo trên mạng xã hội, chúng ta biến cuộc đời thực của mình trở nên hoàn hảo đó mới chính là giá trị của cuộc sống!


Đinh Thúy Hằng
Cử nhân Anh Văn
Trung cấp Kế toán

HÃY SỐNG VUI


Có khá nhiều cách đối mặt với cùng một vấn đề. Tiêu cực hay tích cực - tất cả là do mình chọn lựa. Chỉ cần nhớ, cuộc đời ngắn ngủi, hãy sống vui! Hãy khiến bản thân vui vẻ bằng cách chia sẻ niềm vui cùng người khác, thay vì ở một mình, gặm nhấm nỗi cô đơn buồn bã. Chúng ta so sánh mình với người khác chỉ để thấy rằng hiện tại của ta không đủ tốt. Và bằng cách đó, ta gây áp lực không cần thiết lên chính mình. Và đó là khởi nguồn của mọi bi kịch.
Có ý chí vươn lên chinh phục những điều tốt hơn là việc đáng hoan nghênh, bởi lẽ nó là nguồn động lực để ta hoàn thiện bản thân. Tuy nhiên, cũng cần phải trân trọng cái nền tảng nơi mình đang đứng, những gì đang có trong tay. Đôi khi mình dồn sức chiến đấu vì những điều to tát, mà bỏ qua những niềm vui hàng ngày: tiếng cười của con trẻ, sự quan tâm chăm sóc của người thân, một cuốn sách hay, hay một mái nhà che chở ta khỏi sương gió nắng mưa. Đừng bao giờ quên những điều nhỏ bé mà quý giá vô cùng đó!
Cuộc sống vốn đã đủ phức tạp rồi, không cần phải trầm trọng hóa mọi thứ thêm nữa. Nếu bạn có thể làm điều gì đó để đơn giản nó, hãy làm. Nếu không, hãy để mọi thứ được tự nhiên. Nếu bạn chưa tìm thấy đam mê thực sự, hãy thử nhiều công việc khác nhau cho đến khi tìm thấy nó. Nếu bạn thích làm nhiều việc, hãy làm tất cả, lần lượt từng việc một. Chỉ có những ý nghĩ phức tạp mới khiến ta lo lắng. Hãy suy nghĩ đơn giản, làm những gì mình muốn và tận hưởng cuộc sống!
Khi xã hội phát triển, cuộc sống trở nên bận rộn, mọi người dễ bị stress hơn. Bạn đã quen cạnh tranh để giành những thứ tốt nhất. Tiền bạc, danh vọng và quyền lực trở thành thước đo hạnh phúc mà người ta sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để có được.
Chúng ta trở nên mong manh, dễ bị ảnh hưởng bởi người khác, dễ tổn thương, luôn căng thẳng và không bao giờ cảm thấy hài lòng với những gì ta có. Rốt cuộc chỉ có chúng ta là buồn bã, mệt mỏi và chán nản. Đó là khi ta cần phải nghỉ ngơi, nhìn sâu bên trong bản thân mình và tìm hiểu về bình an nội tâm.
Chúng ta nên biết cân bằng giữa thế giới nhỏ của bản thân và cuộc sống bên ngoài. Đôi khi, con người cảm thấy lạc lõng, hoặc không biết phải làm gì với cuộc đời mình, đó là khi kết nối với thế giới bên trong bị gián đoạn. Hãy dành thời gian tận hưởng không gian riêng tư và tìm hiểu thêm về bản thân mình, hãy lắng nghe cảm giác từ bên trong, hãy nhìn thấu những mong muốn của bản thân, hãy xem liệu ta đang có đang gặp bất ổn, và nếu có thì vấn đề nằm ở đâu. Càng biết rõ mình, ta  sẽ càng bản lĩnh trước tác động tiêu cực từ bên ngoài.

Khánh Linh
Cử nhân Anh Văn

Trung cấp Kế Toán