Friday, 4 September 2015

HÁCH DỊCH


          Hách dịch nói chung là bản tính xấu xa của con người chúng ta, nó có từ rất lâu song đến bây giờ nó vẫn tồn tại và phát triển.
          Đang là nhân viên, là lính lác có giọng nói, cử chỉ khác hẳn. Sau một thời gian công tác lên được tổ phó, tổ trưởng rồi chức cao hơn một chút, thái độ cũng được thay đổi hơn chút, thái độ có chút vênh váo, có chút giọng nói mà người ta hay gọi là “bề trên” thể hiện ngày càng rõ rệt và từ từ thấm nhuần vào máu lúc nào không hay biết. Thái độ có vẻ ra oai, nạt nộ hạch sách người khác do cậy mình có quyền thế càng ngày càng thể hiện rõ rệt và có cái nhìn với mọi người khác xa hơn so với trước đây.
          Hiện tượng quát nạt, nói như ra lệnh người khác, đòi hỏi người khác phải phục tùng mình không chỉ trong một tổ chức mà bất kể nhiều nơi và tràn lan mọi chỗ khác.
          Thói hách dịch chính là từ bản thân chúng ta mà hình thành, như ông cha ta có câu: “Chưa đổ ông nghè đã đe hàng tổng”. Thói hách dịch đồng nghĩa với người vô cảm và thiếu văn hóa.
          Thực tế báo chí cũng đã tốn không ít giấy mực phê phán thói hách dịch của quan chức, cảnh báo điều này nhiều lần. Nhưng chính những “công bộc của dân” lại sống không gương mẫu. Cách ứng xử bàng quan, thờ ơ, vô cảm vơi người khác đối với một số cán bộ khiến người dân không ít nhiều bất bình về tình cảnh này
          Thôi thì cuộc sống muôn màu muôn vẻ, có người tính này, có người tính kia. Chúng ta sống đúng với những gì đang có và những gì đang xảy ra, đối với những loại người hách dịch này ta nên ít nói lại, ít tiếp xúc và nếu tiếp xúc thật sự phải khôn khéo và nhạy bén trong cách xử sự cũng như lời nói để tránh làm mâu thuẩn gay gắt hơn.

DT.      


Thursday, 3 September 2015

CÁCH DÙNG TỪ


Đọc báo, thấy việc dùng từ hiện nay hết sức tùy tiện, thiếu chuẩn và nhiều khi gây phản cảm xã hội.

Tại Bangkok có vụ nổ bom lớn đêm 17/8 làm chết gần 20 người và hơn trăm người bị thương. Bản tin buổi sáng của VTV khi điểm tin có phụ đề: "NỔ BOM THÁI LAN". Rõ ràng tựa đề đó không ổn. Người khiếm thính sẽ không biết chuyện gì xảy ra, vì họ sẽ không nghe rõ lời bình sau đó của phát thanh viên. Phải chi ghi rõ: "Bom nổ ở trung tâm Băng cốc - Thái Lan" ...thì có phải dễ hiểu hơn không? Cách viết tựa đề như vậy khiến người xem suy diễn tới việc : "quả bom nổ có nguồn gốc từ Thái Lan", như báo chí từng bình luận mãnh vỡ tên lửa năm gần xác MH17 là tên lửa BUK có nguồn gốc từ Nga.

Cũng tin báo chí gần đây: "Hoa hậu thế giới 2015 Thái Lan bị chê nhan sắc quê mùa". Nhan sắc có nghĩa là vẽ đẹp của nữ giới, người có nhan sắc là người đẹp, rõ ràng là như vậy rồi. Tại sao có vẻ đẹp quê mùa, vẻ đẹp thành phố cho phái nữ. Phải chăng người đẹp thành phố thì hơn hẵn người đạp nhà quê?

Tại sao báo chí và cả phát biểu trước công chúng lại có thể dùng từ " XXX là tỉnh lẻ". Dùng trong văn thơ thì có thể châm chước nếu tự trào, còn ngôn ngữ hành chính thì không nên.Vì theo chuẩn văn minh, cách dùng từ như trên thể hiện sự "bất bình đẳng giữa các vùng miền".

Không biết ngôn ngữ các dân tộc khác có sự "phân biệt cố tình" như đề cập trên hay không? Riêng tiếng Nhật, có thể thấy trên các phương triện giao thông công cộng, nhà ga, bến đợi...nơi ưu tiên cho người mà tiếng Việt ta gọi là người "tàn tật" thì người Nhật tuy có từ tương đương nhưng họ bị buộc phải dùng từ " người có cơ thể không được thoải mái" ( fujiyunakata), thậm chí không được dùng từ "khuyết tật" dù nó có nhẹ hơn từ "tàn tật".

Vậy phải cẩn thận khi dùng từ. Tiếng Việt ta thật phong phú, có thể chuyển tải đủ hết thảy.


PVH

Monday, 31 August 2015

HUẾ NHỮNG NGÀY MƯA


Sau những tháng nắng nóng đến đỉnh điểm kéo dài thì những ”cơn mưa vàng” đã khiến thời tiết Huế dịu lại trong những ngày gần đây. Thành phố Huế vốn đã tĩnh lặng, vào những ngày mưa thì lại càng thêm vẻ trầm buồn, thời gian như trôi chậm lại, con người dường như cũng muốn thu mình hơn.
Mưa cũng không làm cho người Huế hối hả nhiều, những chiếc ô được mở ra, những tấm áo mưa được khoác lên người, và dòng người giữa phố, trên vỉa hè và những con người trong công việc thường ngày, vẫn cứ chầm chậm, lặng lẽ.
Những di tích lịch sử nhuốm màu thời gian, dưới cơn mưa những bức tường thành, những lăng đài một thời uy vệ càng rêu phong quá đỗi. Mưa cũng cho Huế một gam màu trầm lạnh, trầm vang từ những phố nhỏ, những ngôi nhà thấp, những hàng cây lặng lẽ, và những bước chân người cũng lặng lẽ.
Ngồi nghe một bản nhạc trong chiều mưa thấy hay hơn vào những ngày nắng, nỗi buồn cứ thế tan theo cơn mưa chứ không cần phải tâm sự cùng ai.

Thành phố nhỏ bé này có lẽ không phải là nơi quá lý tưởng dành cho những ai yêu thích những danh thắng kiêu sa, hiện đại, nơi nhịp sống náo nhiệt và sôi động nhưng với những ai yêu sự bình yên, hoài cổ, lãng mạn thì Huế - với những nét đượm buồn rất riêng, một vẻ đẹp sâu xa luôn khiến người ta phải hướng về, phải khắc khoải.
Ở Huế khung cảnh thường trầm lặng, vào mùa mưa lại càng buồn bã hơn, nhà cửa rêu phong phủ đầy, sân ngõ lầy lội, đường phố ẩm ướt, bầu trời ảm đạm từ sáng đến tối, xám xịt, giá buốt, thế nên những người ở xa đến Huế trọ học ai cũng ngán mưa Huế.
Chỉ những người con của Huế mới thân thuộc, thích nghi với thời tiết thất thường nơi đây, như đã thấm vào máu thịt, tâm hồn, làm cho họ trở nên trầm tĩnh, chịu đựng hơn. Có ở nơi nào mưa dầm dề suốt ngày này qua tháng khác, mưa đến độ thúi đất thúi đai, vừa mở mắt ra đã thấy mưa trắng xóa bên khung cửa sổ, dùng điểm tâm cùng với bản giao hưởng êm đềm của mưa và giấc ngủ cũng đồng hành trong làn điệu ru miên man của mưa?

Hầu như ở Huế chỉ có hai mùa rõ rệt: mùa mưa và mùa nắng, còn lại là khoảng giao mùa với gió heo may, bầu trời đầy mây bàng bạc, những hạt mưa rào tí tách, tất cả tạo nên nét riêng của Huế, bình lặng, dịu dàng và bí ẩn. Có lẽ chính thời tiết độc đáo đã tạo cho con người nơi đây một tính cách riêng biệt và không lẫn vào đâu được.

KL



Sunday, 30 August 2015

Cảm xúc mùa Vu Lan


Xuân qua đông tới, thời gian cứ thế thấm thoăt như thoi đưa. Ngoảnh đi ngoảnh lại mới đó mà tôi đã bước sang độ tuổi băm, cái độ tuổi chín muồi của cuộc đời, ấy thế mà tôi vẫn chưa  thể nào tự lập trên chính đôi chân của mình. Lập gia đình rồi sinh con đẻ cái, chưa báo hiếu cho cha mẹ được ngày nào thì nay tôi lại phải nhờ mẹ trông con để có thể đi làm. Ba mươi năm cuộc đời, mái tóc mẹ nay không còn xanh mướt như ngày nào mà đã ngả sang màu bạc trắng, đôi tay thì sạm đi nhiều vì suốt một đời lo cho chồng con không quản ngại khó khăn vất vả. Nghĩ thấy mà thương mẹ nhiều lắm. Cuộc sống gia đình vốn dĩ cứ êm đềm trôi qua thì không may sóng gió cuộc đời bất ngờ ập đến, ba tôi ra đi mãi mãi trong một buổi chiều đầy định mệnh ấy. Biết rằng cuộc sống luôn phải biết chấp nhận những cái được và mất nhưng sao nó quá khắc nghiệt và mong manh làm sao.

Một mùa vu lan lại đến, con xin nguyện cầu đức phật từ bi phù hộ cho hương linh cuả ba con trên trời  sớm được siêu thoát về miền cực lạc, gia đạo được bình an. Bên cạnh đó con cũng xin gởi đến mẹ của con mỗi ngày đều vui vẻ và sống khỏe. Cám ơn mẹ đã sinh con ra và nuôi con khôn lớn. Từ sâu thẳm trái tim con, con muốn nói rằng: “ Mẹ ơi! Con yêu mẹ nhiều lắm”.


 N.T

BẢO VỆ TÀI NGUYÊN RỪNG


Tính tới thời điểm hiện nay, ta thấy rằng không chỉ ở đất nước Việt Nam mà trên toàn thế giới vẫn còn rất nhiều mối hiểm họa từ thiên nhiên ảnh hưởng đến cuộc sống con người. Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến các hiểm họa đó, nhưng nguyên nhân đầu tiên mà chúng ta nhận thấy được, là do tài nguyên rừng ngày càng thu hẹp, khan hiếm.
Theo như đã biết, có hai loại rừng cơ bản đó là rừng thiên nhiên và rừng tự trồng. Dù là loại rừng nào cũng nên được chúng ta quan tâm bảo vệ. Những khu rừng ở vào thời điểm trước kia khác xa bây giờ rất nhiều, cây cối mọc um tùm xanh tươi, tán lá phủ rộng che mát một khoảng không gian lớn, có những cây cổ thụ già đến hàng trăm tuổi. Nhưng hiện tai, mọi thứ đã không còn như trước. Vì lợi tức trước mắt, một bộ phận nhỏ người dân đã tàn phá rừng một cách bừa bãi, hàng trăm cây rừng bị đốn chặt lấy gỗ đem bán. Ngoài ra có có môt số lý do khách quan khác, do nắng nóng thường xuyên dẫn đến rừng bị cháy. Vậy nên, chúng ta cần đề ra nhiều biện pháp khắc phục kịp thời những tình trạng đó .
Để bảo vệ rừng không chỉ là trách nhiêm của riêng ai, mà là trách nhiệm chung của toàn xã hội. Theo thống kê chung, Việt nam là một trong những quốc gia chịu ảnh hưởng nặng nề từ thiên tai lũ lụt. Nếu như rừng được bảo vệ một cách nghiêm túc, thì sẽ tác động tích cực vào sự biến đổi của thiên nhiên. Nó sẽ hạn chế tình trạng lũ lụt xảy ra vào mùa lũ hàng năm mà các tỉnh miền trung là những nơi chịu nặng nề nhất. Những cây rừng sẽ làm cho dòng chảy của lũ chậm hơn, rồi nếu có bão xảy ra thì nó sẽ ngăn cản sức gió làm hạn chế phần nào sức tàn phá của bão. Cùng với đó tình trạng ô nhiễm, mức thiếu nước cũng ít xảy ra hơn.
Một điều cấp bách trước mắt để khắc phục tình trạng này, chúng ta nên chú tâm vào công việc trồng rừng, song song đó cây được trồng phải được chăm sóc thường xuyên. Có thể đề ra nhiều chương trình tuyền truyền về công tác trồng rừng cho giới trẻ vào tận các trường học hay đến tận những khu chợ xa xôi hẻo lánh để phổ biến cho người dân. Trong buổi tuyên truyền cần nói nhiều hơn về lợi ích của việc trồng rừng và tác hại về việc chặt phá rừng. Tôi vẫn thấy có một số chương trình hữu ích đang được hoạt động thông qua báo chí tuyên truyền, như chương trình “trồng cây gây rừng”. Hay gần đây trên truyền hình vẫn đang công chiếu những bộ phim nói về nạn chặt phá rừng. Như bộ phim “Khi đàn chim trở về”, khi xem tôi thấy cũng hay và ý nghĩa.
Dù thể hay không thể, tôi vẫn mong mọi người hãy chung tay bảo vệ tài nguyên rừng!

T.N

Saturday, 29 August 2015

Kẹo cau, kẹo gừng, ký ức của tuổi thơ


Hôm vừa rồi đi chợ Đông Ba, vô tình bắt gặp lại gói kẹo cau va kẹo gừng, cả một trời ký ức tuổi thơ ùa về, đó là những lần chờ đợi mẹ đi chợ về và được “quà” là những miếng kẹo cau kẹo gừng nhỏ xíu vàng ươm, ngậm trong miệng tan dần, ngọt lịm đến mê hồn, đó là những lần được điểm 10, mẹ lại “thưởng” cho những miếng kẹo cau kẹo gừng đó…Ngày nay, xã hội phát triển, cuộc sống của mọi người hối hả hơn, không biết trong ký ức của mỗi người có còn hình ảnh bình dị nhưng đong đầy cả tuổi thơ qua những chiếc kẹo bé nhỏ này không? Hay đến khi quay đi rồi mới thấy tiếc, thấy nhớ ra mình đã đánh mất một phần ký ức của tuổi thơ, rồi lại suy tưởng “Ai cho tôi một vé đi về tuổi thơ”? Để rồi hôm nay bắt gặp lại, vị ngọt lại tan chảy trong lòng, lại nhớ qua, nhớ da diết ký ức đong đầy đó..

Trẻ con thành phố bây giờ có lẽ không còn biết đến hương vị của kẹo cau hay kẹo gừng, thay vào đó là những thức ăn thức uống hiện đại và màu sắc hơn, chỉ những người như chúng ta mới ngồi đó hoài niệm, rồi lại nhớ, lại cười, rồi lại khao khát được trở về như ngày xưa, cái ngày sống vô tư, không lo toan gì trước bộn bề của cuộc sống…Và để rồi khắc khoải “đau rồi tuổi thơ êm đềm của tôi”

T.H

Friday, 28 August 2015

Sức mạnh của tâm linh

 

Nhân ngày lễ Vu Lan, ngày báo hiếu đền đáp ân sinh thành và nuôi dưỡng chúng ta được như ngày hôm nay mới thấy được cái tâm linh trong mỗi chúng ta ai cũng có. Không ít thì nhiều, tâm linh mang lại sức mạnh về tinh thần rất lớn, có thể đánh bại những khó khăn trước mắt và vượt qua nỗi đau thiếu vắng đấng sinh thành.


Trong tất cả các sức mạnh, sức mạnh của tâm linh là mạnh nhất. Bất kể trường phái tâm linh nào cũng hướng con người đến những việc đúng và thiện.
Theo tôi nghĩ những người hiểu nặng về tâm linh thường thương yêu nhau và gắn bó với nhau hơn những người khác. Tâm linh giúp ta hiểu được giá trị của tình người nhất là dân tộc Việt Nam gắn bó với đạo Phật hàng nghìn năm. Dẫu biết rằng đường đời không thẳng tắp mà nó sẽ có những ngả rẽ, mọi thứ chúng ta làm theo tôi nghĩ sẽ không tránh khỏi luật nhân quả như lời Phật dạy chúng sanh. Con người chúng ta sinh ra ngoài sự giúp đỡ của cha mẹ và xã hội còn phải tự thân vận động chứ không ai có thể giúp cho mình nhiều được, chẳng hạn như sức khỏe và kiến thức.

Vâng, nhân ngày Vu Lan chúng ta hãy cùng nhau suy nghĩ: “cha mẹ chỉ có một trên đời” để làm được nhiều điều bổ ích.

 

QH