Friday, 15 April 2016

KHẢO SÁT HỘ DÂN VAY VỐN


          Công việc của chính của chúng tôi là hoạt động tín dụng, từ nguồn lãi tín dụng này, chúng tôi lại tiếp tục triển khai nhiều chương trình, nhiều việc thiện nguyện khác để giúp đỡ người dân, trẻ em trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên Huế.
          Quá trình khảo sát các hộ dân vay vốn ở từng địa bàn do mỗi một nhân viên phụ trách là không thiếu được. Trong tháng 4/2016, sau khi ấn định ngày giờ với cộng tác viên, nhóm chúng tôi đã tiến hành về địa bàn phường Thủy Châu – thị xã Hương Thủy để khảo sát các hộ dân được đề xuất trong lần vay vốn này.
          Theo chân anh tổ trưởng tổ vay vốn, nhóm chúng tôi khảo sát gần được 10 hộ vay. Đa số bà con ở địa bàn trong lần khảo sát này đều là hộ kinh doanh nhỏ lẻ ở gia đình, ở chợ Thần Phù. Độ tuổi của các chị rơi vào khoảng từ 40-48. Đến khảo sát các hộ dân này, các chị đều cho biết nguồn vốn của chương trình rất cần thiết không chỉ cho các chị mà còn cho toàn bộ người dân trên địa bàn phường Thủy Châu. Với hình thức vay vốn trả gốc và lãi hàng tháng, số tiền 4.000.000 đồng/hộ dân. Thời điểm tháng này nhóm chúng tôi sẽ giải ngân cho 1 tổ với tổng số tiền là 40.000.000 đồng. Qua việc khảo sát, một phần để nắm rõ tình hình hoạt động địa bàn do mình phụ trách, phần còn lại để tìm hiểu tâm tư nguyện vọng của các chị em vay vốn là rất cần thiết.
          Các hộ dân vay vốn trong lần khảo sát này chủ yếu buôn bán ở khu vực chợ Thần Phù, trong đó có thể kể đến: chị Vân bán trứng, chị Thủy bán heo giống, o Não kinh doanh heo giống, chị An bán cháo, chị Hạnh bán áo quần … Qua buổi khảo sát, chuyện trò với chị em một cách cởi mở, họ cũng cho biết thu nhập cũng khá tạm ổn với cuộc sống gia đình cá nhân. Thu nhập vợ, thu nhập chồng cũng có thể gọi là có cuộc sống ổn định, con cái ăn học đàng hoàng.

          Thời gian đến, nhóm chúng tôi sẽ tiến hành giải ngân cho tổ vay vốn lần này và hy vọng với số tiền được nhận sẽ giúp ích rất nhiều cho bà con nơi đây kinh doanh buôn bán.

Nguyễn Duy Tùng
Cử nhân Kinh tế
Cử nhân Môi trường

Wednesday, 13 April 2016

THỰC TRẠNG CÁC KHU TÁI ĐỊNH CƯ Ở HUẾ


Khu tái định cư còn thiếu điện nước ở huyện Quảng Điền
(Ảnh từ nguồn Bienphong.com.vn)

Thừa Thiên Huế là địa bàn dễ bị tổn thương trước tác động tiêu cực của biến đổi khí hậu như mưa bão, sạt lở bờ sông và lở đất đặc biệt là ở xã Quảng Công, xã Quảng Ngạn, huyện Quảng Điền. Trước những thách thức đó, chính quyền địa phương đã thực hiện nhiều giải pháp đến môi trường trong đó có giải pháp tái định cư cho các hộ dân vạn đò, ở đầm phá. Tuy nhiên dự án khu tái định cư cho người dân có vẻ chưa được khả quan cho lắm nên một số người dân còn e ngại chưa chịu chuyển đến vì những lý do như khu định cư chưa có hệ thống điện nước không đầy đủ, đường dân sinh chưa hoàn thiện nên người dân chưa chịu chuyển đến sinh sống. Bên cạnh đó người dân quen việc đánh bắt thủy hải sản để mưu sinh nên khi chuyển đến khu tái định cư ở thì họ không thích ứng được vì không có đất sản xuất và không có kiến thức về sinh kế phi thủy hải sản.
Do đó, thiết nghĩ các tổ chức chương trình dự án của tỉnh sẽ hoàn thiện công trình điện nước đầy đủ và hỗ trợ sinh kế cho người dân chẳng hạn như đưa ra mô hình nông nghiệp chăn nuôi, các mô hình thí điểm đã thực hiện thành công. Nâng cao kiến thức và hiểu biết đối với biến đổi khí hậu, sạt lở bờ sông và hậu quả của nó gây ra. Nâng cao nhận thức về lợi ích mà khu tái định cư mang lại như người dân có cơ hội được học hành, có khả năng sinh kế phi thủy hải sản. Nếu một số hộ muốn quay trở lại cuộc sống dân vạn đò và tiếp tục việc mưu sinh của họ thì sau này họ sẽ đối mặt  với nhiều khó khăn hơn. Chẳng hạn nhà nước sẽ không còn cấp tiền hỗ trợ nữa, quỹ đất trong các khu tái định cư thậm chí ngày càng thu hẹp và chi phí xây dựng nhà ở thậm chí còn cao hơn. Vì vậy giữa lợi ích trước mắt và lợi ích lâu dài, hy vọng người dân sẽ cân đong đo đếm để tránh được sự mất mát về sau.

Nguyễn Hoàng Quang Vinh
Cử nhân tiếng Anh

Cử nhân Quản trị Kinh doanh

Monday, 11 April 2016

SỰ KỲ DIỆU CỦA GẠO

                         
             
Tháng vừa rồi ngoài công việc ra, chúng tôi đã cùng đoàn Bát Tràng đi ăn những món đặc sản ở Huế như bánh bèo, bánh nậm, bánh ram, bánh khoái, bánh cuốn...Tất cả các món đều mang một hương vị riêng ngon đến lạ thường. Mỗi món ăn đều kèm một nước chấm khác nhau nên thật không dễ để phân biệt từng hương vị của nó. Đặc biệt là các món ăn đều làm từ bột gạo mà người Việt Nam chúng ta rất cầu kỳ trong việc chế biến.
Chẳng hạn như bánh bèo. Những người thợ trải qua khá nhiều công đoạn tỉ mỉ từ khâu chọn gạo, xây bột cho đến đổ bánh... để làm sao chiếc bánh khi ăn phải vừa mềm, vừa dẻo nhưng không quá dai và vẫn giữ được hương thơm của bột gạo. Tương tự bánh khoái, ram ít, bánh cuốn, bánh chưng, phở, bún bò, xôi, cơm rượu... đều được chế biến từ tinh bột gạo hay gạo nếp. Từ đó ta có thể thấy nguyên liệu gạo là nguyên liệu truyền thống luôn có trong mỗi món ăn ẩm thực của người Việt Nam. Hiện nay các sản phẩm từ gạo đã được chế biến thành các sản phẩm ăn liền để phục vụ cho thị trường trong nước và xuất khẩu. Các chế phẩm từ gạo cũng đã khiến cho thị trường Việt Nam nâng cao được chất lượng và giá trị gạo xuất khẩu.
Hơn nữa nước gạo được lấy từ lúc vo gạo dùng để rửa mặt làm trắng da, ngăn chặn sự lão hóa, và giúp da trở nên đẹp hồng hào. Ngoài ra nước vo gạo cũng được dùng như sản phẩm làm đẹp khác chẳng hạn làm mặt nạ dưỡng da, dầu gội đầu, chống hôi miệng hay làm kem đánh răng
Thật là một kinh nghiệm thú vị đặc biệt khi biết rằng hầu như sản phẩm chúng ta dùng đều liên quan đến gạo. Chúng ta có thể tự hào về truyền thống nông nghiệp của chúng ta. Một nền nông nghiệp đứng thứ hai thế giới về xuất khẩu gạo. Chúng ta cũng tự hào sự tinh tế sáng tạo trong nền văn hóa ẩm thực mà cha ông chúng ta vẫn lưu truyền cho đến ngày nay. Một nền văn hóa ẩm thực đơn giản, tinh tế, hợp khẩu vị và được nhiều người nước ngoài ưa thích. Chúng tôi hy vọng rằng nền ẩm thực của Việt Nam sẽ có thương hiệu nổi tiếng để định vị trên bản đồ du lịch thế giới. Nhờ đó mà ẩm thực Việt Nam có thể hỗ trợ và giúp xây dựng thương hiệu du lịch Việt Nam trong tương lai thông qua sự nổi tiếng của mình.
Nguyễn Hoàng Quang Vinh
Cử nhân Tiếng Anh

Cử nhân Kinh tế QTKD

Saturday, 9 April 2016

HÃY BIẾT NHẬN SAI VÀ SỮA SAI


 Đã là con người thì không có ai là hoàn hảoai rồi cũng sẽ gặp phải sai lầm những sai lầm đó có thể đến do chủ quan hoặc khách quan, nhưng quan trọng là chúng ta biết tự nhận ra sai lầm của mình  tìm cách khắc phục, có như vậy thì chúng ta mới ngày càng tiến bộ được.
Nhưng thực tế thì lại có rất ít người tự nhận ra được lỗi lầm của mình cho dù sự việc mình gây ra đã quá rõ ràng, nhưng vẫn một mực không chịu thừa nhận mà lại đỗ trách nhiệm cho người khác, nếu có nhận thì cũng chỉ nhận cho qua chuyện chứ không hề thành tâm. Vấn đề này không chỉ tồn tại ở những con người bình thường mà thậm chí là cả những người lãnh đạo ở các bộ, nghành, các công ty…, có nhiều sự việc gây ảnh hưởng rất lớn đến người dân nhưng nhường như hiếm khi chúng ta thấy được những lời xin lỗi công khai và nêu lên hướng khắc phục cụ thể từ những người này, thậm chí có người chỉ xin lỗi cho qua chuyện rồi để yên ở đó.
Vừa rồi trên mạng xã hội có đăng tải clip về một vị Giám đốc và 100 nhân viên Công ty sản xuất kem Akagi của Nhật Bản cúi đầu xin lỗi người tiêu dùng vì buộc phải tăng giá kem từ 60 yên lên 70 yên Nhật do khó khăn của nền kinh tế.Đây là sự việc mà họ không hề mong muốn và cũng phải do bản thân họ gây ra mà do khó khăn chung của nền kinh tế. Mặc dù đây là một hãng kem rất được người tiêu dùng ưu chuộng nhưng họ không vì thế mà họ coi thường trách nhiệm của mình đối với người tiêu dùng, việc làm của họ đã cho thấy họ rất tôn trọng người tiêu dùng. Có nhiều người cho rằng đây là cách để họ thu hút sự chú ý của người dân, nhưng theo tôi đây là một việc làm rất khôn ngoan và mẫu mực, rất có trách nhiệm đối với người tiêu dùng và rất đáng để chúng ta học hỏi.
Việc làm sai và nhận sai là rất cần thiết, nhưng vấn đề là phải làm gì để khắc phục những sai lầm đó lại càng cần thiết hơn, nó thể hiện ý thức, trách nhiệm và sự cầu thị của mỗi con người.
Nguyễn Xuân Quý
Cử nhân Kinh tế

Wednesday, 6 April 2016

MÙI VỊ TRÁI CÂY QUÊ TÔI



Mỗi người trong chúng ta ai cũng có một quê hương cho riêng mình. Tôi cũng vậy, và tôi rất yêu quê hương của mình. Yêu những người hàng xóm lâu năm, yêu những cây lúa trên cánh đồng, yêu luôn mùi vị trái cây quê hương những lúc đến mùa sai quả.  Đó là những thứ gắn liền với cuộc sống của tôi từ tuổi ấu thơ đến lúc trưởng thành.
Có ai còn nhớ câu “Quê hương là chùm khế ngọt, cho con trèo hái mỗi ngày”. Mỗi khi nghe câu hát này nó làm tôi thêm yêu quê hương mình đến da diết. Nhớ những ngày hè nóng nực, tôi cùng đám bạn trải chiếu ngồi dưới gốc cây khế sau vườn để hóng mát. Gió thoang thoảng đung đưa nhánh cây tạo thành những làn gió nhẹ làm xua tan đi cái nóng đến mệt cả người .Hóng mát xong, chúng tôi lại trèo lên cây chọn những trái khế ngon nhất hái xuống, rồi cắt nhỏ thành hình ngôi sao năm cánh mời mọi người cùng ăn. Vị ngọt của trái khế làm dịu đi cơn khát trong mùa hè đầy nắng.
Mùa trái cây mà bọn trẻ chúng tôi mong chờ nhất ngày ấy vẫn là mùa mít. Từ khi cây mít mới đâm chồi đã làm chúng tôi mong mỏi chờ đợi. Không hiểu sao mùi vị chát chát của những trái mít non lại làm bọn tôi mê mẩn đến vậy. Khi ăn vị chát của nó trộn lẫn với vị mặn của muối, hoặc vị ngọt của ruốc hấp dẫn đến làm sao. Đến khi mít chín, thì mùi thơm tỏa ngát một vùng. Từng múi mít được cắt ra bày lên đĩa, vị ngon ngọt của nó không ai có thể chối từ. Những sợi xơ mít cũng được dùng để kho với cá khô, còn hột mít dùng để hấp với cơm nóng ăn rất béo ngậy. Mỗi khi đến mùa mít chín thì nhà nào trong xóm cũng đều được thưởng thức những món ngon giống nhau như vậy cả.
Ngoài ra, quê tôi nhãn lồng cũng được trồng rất nhiều . Nhãn lồng quê tôi trái của nó không to giống nơi khác, nhưng vị rất ngon, thịt của nó rất dày.  Đến mùa, từng chùm nhãn sai quả được bọc lại để cho trái được ngon hơn và để tránh chim ăn . Đối với món trái cây này, ăn bao nhiêu chúng tôi cũng không bao giờ thấy ngán.
Dù tương lai sau này có được đi đến vùng đất nào thì tôi vẫn chẳng bao giờ quên được mùi vị trái cây của quê hương tôi. Nó không chỉ đơn thuần là mùi vị trái cây, mà là mùi vị quê hương của riêng tôi.


Trần Thiên Tú Như
Cử nhân Kinh tế

Monday, 4 April 2016

TỰ TRỒNG RAU TẠI NHÀ


Trước những nỗi lo về sự tình trạng kém vệ sinh an toàn thực phẩm của các loại rau củ quả được bày bán ngoài chợ như rau bị phun thuốc, tiêm bơm hóa chất độc hại ảnh hưởng xấu đến sức khỏe người tiêu dùng cho nên việc tự trồng rau sạch tại gia đình là lựa chọn thông minh của người dân thành phố bởi phương pháp trồng rau đơn giản, dễ trồng, dễ quản lý, an toàn và tiện lợi. Ngoài ra, việc trồng rau không chỉ tạo thú vui tiêu khiển của các chị em nội trợ sau những giờ làm việc căng thẳng, là cách để giải khuây nỗi buồn, sự cô đơn của các ông các bà tuổi xế chiều mà còn tạo ra những sản phẩm sạch ngay trong chính những bữa ăn gia đình.
Do không có đất trồng, lại chật hẹp về diện tích, không gian nên người thành phố đã nghĩ ra rất nhiều cách trồng rau vô cùng sáng tạo và thông minh như trồng rau trên ban công, sân thượng, trồng trong thùng xốp, chậu kiểng, thậm chí là tận dụng những vật dụng tái chế, bị vứt đi như từ chai nhựa, túi vải, ống nước, xô cũ đã hỏng, chiếc nồi cơm điện hỏng, chiếc mũ bảo hiểm cũ…những vật dụng tưởng chừng chỉ để ném ra sọt rác nay lại trở nên vô cùng hữu ích khi dùng làm nơi trồng rau. Tuy nhiên, trồng rau trong thùng xốp đặc biệt rất được người dân ưa thích hơn cả bởi chúng có trọng lượng vô cùng nhẹ, dễ trồng, dễ quản lý và chất liệu xốp có khả năng cách nhiệt cho rễ cây rất tốt.
Thiết nghĩ, trồng rau đơn giản là đổ đất vào thùng, gieo hạt, chăm sóc bón phân, tưới nước là xong, nhưng không phải chỉ có thế, nếu trồng và bón phân chăm sóc không đúng cách và đúng kỹ thuật thì sẽ gây tác dụng ngược trở lại, sản phẩm rau sạch của chúng ta chế biến sẽ không được ngon và quan trọng nhất là hàm lượng dinh dưỡng trong rau sẽ bị mất đi không đảm bảo cho sức khỏe của bản thân và các thành viên trong gia đình. Do vậy việc tự trồng rau tại nhà không nên theo xu hướng, mà cần phải được nghiên cứu, tìm hiểu kỹ càng để bữa ăn trong gia đình luôn luôn là niềm vui và đạt giá trị dinh dưỡng cao nhất.

Nguyễn Thị Ngọc Thủy
Cử nhân Anh Văn



Friday, 1 April 2016

Quê Ngoại


     Ba tôi là người miền Trung, mẹ tôi người  Đồng bằng Sông Cửu Long nên có thể nói quê ngoại tôi ở miền Tây. Thời tôi còn ở độ tuổi măng non mỗi lần hè về là lại được cho về quê ngoại chơi theo như kiểu ba tôi thường bảo là “đi cho đỡ mất gốc ngoại”. Thời đó phương tiện đi lại không nhanh gọn như bây giờ. Muốn đi thì phải mua vé tàu (vì đi máy bay giá gấp 3 4 lần giá tàu) đi mất gần 2 ngày mới tới ga Sóng Thần (ga Sài Gòn) rồi lại bắt xe từ bến xe Miền Tây ở Sài Gòn về quê Ngoại, con đường đi bằng xe cũng cách trở mất thời gian lắm bởi phải đi qua mấy chuyến phà mới tới nơi mà chờ được chuyến xe cũng phải có thời gian vì cứ 2 tiếng mới có chuyến xe một lần. Có khi vào chơi 10 ngày mà di chuyển trên đường không cũng đã mất 4 ngày rồi. Không như bây giờ đặt vé may bay bay đi Sài Gòn mất tầm 2 tiếng rồi ra bến hầu như lúc nào cũng có chuyến xe về, các hãng xe như Phương Trang vào ra bến tấp nập không nghĩ đã thế những chiếc phà ngày nay đã được thay bằng những chiếc cầu dây văng dài ngoằng làm cho con đường trở nên ngắn hơn.
     Nhớ thuở trước mỗi lần vừa đặt chân tới nhà ngoại là liền được “thết đãi” một bụng nước dừa. Bởi gần như đi đâu cũng thấy cây dừa. Cây dừa mọc bao quanh những cánh đồng lúa vàng ươm rộng mênh mông, chốc chốc lại có vài đàn cò sà xuống đậu trên cánh đồng trông rất yên bình và ấm cúng đến lạ. Nhưng bây giờ về cảnh tượng đó cũng khó có thể tìm thấy nữa. Bây giờ người ta chuyển qua nuôi tôm và cá gần hết, người ta không còn mặn mà với cây lúa nữa vì cây lúa không đem lại tài chính nhiều cho họ như con tôm, con cá. Những ngày còn cắp sách đến trường tôi vẫn thường được bảo rằng Đồng bằng Sông Cửu Long là “vựa lúa của Việt Nam” hay “bát gạo Châu Á” , nghe sao mà tự hào thế nhưng bây giờ khi về đây chính những con người đang tạo ra niềm tự hào thế nhưng xem chừng cũng không mặn mà lắm với những mỹ từ như thế vì những khó khăn khi gắn bó với cây lúa cũng quá nhiều do đất bị nhiễm mặn vì nước biển dâng; thiếu nước tưới tiêu và nhiễm mặn vì phía nước bạn Trung Quốc xây đập ngăn nước ở đầu sông Mekong, việc thu mua lúa gạo của thương lái với giá thấp chưa hợp lý; sự trợ giá cho gạo của Chính phủ chưa sâu sát….vv.
     Đặc điểm của người quê ngoại tôi là thích “lai rai” xị đế buổi chiều, cả ngày lao động mệt mỏi thế nào không biết nhưng chiều về thường làm ít mồi nhẹ rồi rủ thêm ít bạn chén chú chén anh rứa là vui. Có lẽ cái chất phóng khoáng của người dân nơi đây được đến từ điều kiện ưu đãi của thiên nhiên nên họ ít lo nghĩ gì nhiều. Ngay đến những nhà ở họ cũng ít khi xây kiên cố, chỉ xây nhà cấp 4 có lẽ vì vậy ngành tôn hoạt động ở đây khá mạnh.
     Nhớ những năm lên 6 lên 7 mỗi lần đi ngang cây cầu khỉ nhìn xuống bờ kênh thì thấy con còng bò đỏ cả bờ kênh tôi thường hay nhảy xuống để bắt còng. Con còng thường đào những cái hang thông nhau rất khó bắt. Muốn bắt nó phải chặn cửa hang này đến cửa hang khác mà dí nó bắt mới được. Nay thì việc tìm được đôi ba đàn còng cũng đã rất khó rồi bởi những con kênh bây giờ không còn tự nhiên như ngày xưa nữa.
     Dẫu biết rằng xã hội ngày càng đi lên rồi sẽ có nhiều điều đổi thay về con người cũng như vùng đất, cơ sở hạ tầng nhưng mong sao sẽ không có nhiều biến động quá làm thay đổi đi những thứ vốn dĩ là thương hiệu, hình ảnh quen thuộc nơi đây như con còng lội đỏ bờ kênh, bông lúa vàng cả mảnh đất quê, giọng hoài lang ai đượm màu chân quê… để sau này di sản để lại cho con cháu chỉ còn là hình ảnh xuất hiện trong những bài thơ, lời bài hát dân ca hay chỉ trong một bộ phim về phương nam xa xưa nào đó.

Nguyễn Trần Nhật Hoàng
Cử nhân Anh Văn