Thursday, 15 December 2011

HÃY CHUNG TAY BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG.

Vấn đề môi trường sống đang là một vấn đề hết sức nóng đối với toàn cầu. Hiện nay môi trường sống của chúng ta đang bị đe dọa bởi vấn nạn ô nhiễm môi trường và các tác hại của nó đến đời sống của chúng ta đang ngày càng nặng nề hơn. Do đó, chúng ta hãy chung tay bảo vệ vì một môi trường xanh – sạch – đẹp.
Như chúng ta đã biết, môi trường có một ý nghĩa rất quan trọng đối với đời sống của con người. Hay nói cách khác, môi trường là “cái nôi của sự sống” con người. Con người không thể sống tách biệt với môi trường. Môi trường và chúng ta gần gũi như tay với chân trên một cơ thể. Thế nhưng, vì cái lợi trước mắt hay vì thiếu sự hiểu biết mà chính con người đã và đang đối xử tàn tệ với môi trường, thậm chí là hủy hoại môi trường mà không nhận thức được rằng làm như vậy chính là tự hủy hoại đi sự sống của chính mình.
Chặt phá rừng, vứt rác bừa bãi, xả nước thải, rác thải công nghiệp không đúng quy định của các nhà máy, xí nghiệp… là những nguyên nhân gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, ảnh hưởng trực tiếp tới đời sống của con người. Khí hậu Trái Đất đang nóng dần lên một cách bất thường và càng ngày càng khắc nghiệt hơn. Đó chính là những nguyên nhân dẫn tới những thiên tai như giông bão, sóng thần, lở núi, lũ quét, lũ bùn, hạn hán… ngày càng dồn dập xảy ra trên khắp thế giới nói chung và ở Việt Nam ta nói riêng. Và hậu quả để lại là những tác hại ghê gớm khôn lường cả về của cải lẫn tính mạng con người. Đó là một thực tế đáng sợ mà ai ai cũng biết qua các phương tiện truyền thông hiện đại.
Chẳng hạn, trận sóng thần, động đất tại Nhật Bản vào ngày 11/3 vừa qua đã cuốn trôi hàng nghìn người cùng với hàng tỷ USD tài sản và để lại dư chấn trong tâm hồn của mỗi người còn sống sót. Rồi trận lũ lụt lịch sử tại Thái Lan kéo dài hơn 3 tháng đã ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống của người dân và gây thiệt hại nặng nề cho nền kinh tế Thái Lan.Và ở Việt Nam cũng vậy, vấn đề thời tiết đang ngày một khắc nghiệt hơn. Có nhiều cơn bão lớn có cường độ mạnh cũng xuất hiện nhiều hơn. Nhiều cơn bão có quỹ đạo di chuyển bất thường, phức tạp, khó dự đoán và tình trạng ngập lụt cũng xảy ra thất thường....
Nhìn chung thì tất cả các nước trên khắp thế giới đang phải gánh chịu hậu quả của tình hình thời tiết, khí hậu thất thường. Mà hậu quả dẫn đến như ngày hôm nay một phần cũng do chính con người chúng ta gây nên.
Vậy thì trước tình hình này, mỗi chúng ta cần phải làm gì để cứu lấy môi trường, cứu lấy cuộc sống của chúng ta? Đây có thể được xem là một vấn đề rất nóng đang đặt ra cho toàn thể nhân loại. Tuy nhiên có thể xem đây là một vấn đề “tuy dễ mà khó – tuy khó mà dễ” vì nó đánh vào nhận thức riêng của mỗi cá nhân.
Đối với mỗi chúng ta, việc làm hiệu quả nhất để bảo vệ môi trường ngay bây giờ là chúng ta phải giữ gìn môi trường sống xung quanh cho sạch sẽ, không vứt rác ra đường, ra những nơi công cộng. Điều này nhỏ nhưng không dễ, phải luyện thành ý thức tự giác thường xuyên. Các nhà máy, xí nghiệp phải được di dời ra xa khu dân cư. Việc xả khói thải, nước thải, chất thải phải được kiểm tra thường xuyên, liên tục theo quy định. Bên cạnh việc nghiêm cấm chặt phá rừng là việc trồng cây gây rừng phải được làm thường xuyên, liên tục để phủ xanh đất trống đồi trọc, duy trì lá phổi xanh cho Trái Đất, tạo sự cân bằng sinh thái cho môi trường.
Trong trường học, học sinh các cấp phải được giáo dục về ý thức bảo vệ môi trường sống thông qua các hình thức như tham dự các kì thi tìm hiểu môi trường, tham gia đội tình nguyện bảo vệ môi trường… để có được những hiểu biết cơ bản và từ đó tự giác góp phần tạo ra môi trường sống xanh – sạch – đẹp.
Nói tóm lại, bảo vệ môi trường là vấn đề không của riêng ai. Mỗi chúng ta hãy tự ý thức trách nhiệm thì môi trường sống của chúng ta sẽ được cải thiện, đồng thời giảm nhẹ được những hậu quả khó lường do ô nhiễm môi trường gây ra. Chúng ta hãy luôn nhớ rằng môi trường sống bị ô nhiễm nghiêm trọng đã và đang đưa ra những lời cảnh báo dữ dội đối với loài người. Hãy bảo vệ môi trường sống như bảo vệ cuộc sống của chính chúng ta ngay từ hôm nay!.

PTM

Tuesday, 13 December 2011

Gây hậu quả nghiêm trọng

Ở bất kỳ chế độ chính trị nào thì luật pháp cũng qui trách nhiệm cá nhân rất rõ ràng. Tất nhiên cá nhân nào phải chịu sự điều chỉnh chi phối của pháp luật thì lại là chuyện khác. Bộ luật Hình sự nước của CHXHCN Việt Nam tại điều 285 đã ghi:

Điều 285. Tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng

  1. Người nào vì thiếu trách nhiệm mà không thực hiện hoặc thực hiện không đúng nhiệm vụ được giao gây hậu quả nghiêm trọng, nếu không thuộc trường hợp quy định tại các điều 144, 235301 của Bộ luật này, thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến năm năm.
  2. Phạm tội gây hậu quả rất nghiêm trọng hoặc đặc biệt nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm.
  3. Người phạm tội còn bị cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ một năm đến năm năm.
Như vậy đối tượng điều chỉnh của điều luật này là những người có quyền hoặc được giao một trách nhiệm cụ thể nào đó.
Hậu quả nghiêm trọng chính là hệ quả của việc người có trách nhiệm đáng ra phải làm nhưng không làm, hoặc đáng ra không được làm nhưng đã trót thực hiện gây ra tổn thất nặng nề cho cá nhân, cộng đồng, xã hội, quốc gia.
“Dân biết, Dân bàn, Dân làm, Dân kiểm tra” là nền tảng rất quan trọng mở rộng các quyền cơ bản của người dân trong một xã hội dân chủ  lấy “Dân làm gốc”.

Có một sự thực là một bộ phận người  dân chúng ta chưa ý thức hết quyền lực của mình được pháp luật qui định, sự sự ví von như câu ca dao dưới đây có thể bao quát được vấn đề đang bàn:

Cọp vồ heo bự chẳng sao
Mèo tha miếng thịt xôn xao cả làng.

Khi nào người dân ý thức đến quyền lực của mình, sức mạnh của mình có thể “chế ngự” và “tiêu diệt” được con Cọp trong câu cao dao trên, khi đó xã hội mới thực sự phát triển bền vững và những kẻ thiếu trách nhiệm mới bị trừng trị đích đáng.
Mong lắm thay!

PVH

Friday, 9 December 2011

THAY ĐỔI NHẬN THỨC

Ông K.Mác đã nói: “ Nhận thức là một quá trình”.

Để có nhận thức, chắc chắn phải là con người; để trở thành con người theo đúng nghĩa của một động vật bậc cao thì phải có  ngôn ngữ, tư duy và nhận thức được thế giới chung quanh. Để được thế con người đã đã qua một quá trình tiến hóa lâu dài từ vượn người mất tới hàng chục triệu năm.

Nhân gian có câu: “ Gieo hành vi thì gặt thói quen, gieo thói quen thì gặt tính cách, gieo tính cách thì gặt số phận”. Nhận thức luôn đóng vai trò chủ động và định hướng trong các quá trình liên quan vừa liệt kê. Do vậy có thể tạm nói, nhận thức là nguyên nhân sâu xa của hệ quả trong quan hệ Nhân-Quả.

Do đó, nhận thức chín mùi của một con người đóng vai trò rất quan trọng trong việc hính thành nhân cách, hành động và kết quả xấu hay lành trong toàn bộ cuộc đời của con người đó.
Vì vậy, thay đổi nhận thức đã chín mùi được định hình, đúc khuôn phải được coi là một sự biến đổi nhảy vọt về “Chất” theo cách nói của K.Mác trong khi phân tích mối quan hệ giữa “Chất” và “Lượng”.

Gần đây, thông tin đại chúng có đăng lại các phát biểu của ông Phan Diễn và Trần Xuân Giá, nguyên là các quan  chức cao cấp trong bộ máy lãnh đạo của VN trong những thập niên vừa qua. Sau khi nghiền ngẫm các nội dung phát biểu đó có thể nói rằng nhận thức của họ về vai trò của DNNN trong nền kinh tế VN đã khác trước, hay có thế nói gọn là “ THAY ĐỔI”.

Điều gì khiến tiến trình  thay đổi nhận thức đó xảy ra nhanh như vậy?

Và còn có ai là con người đúng nghĩa, sẽ thay đổi nhận thức như hai vị vừa nêu trên hay không? Xin đọc các bài báo ở dưới để biết các vị đã phát biểu những gì để được coi “nhận thức đã thay đổi”.

PVH
“Theo Tuần Việt Nam, bàn về đổi mới tư duy để có thể tái cấu trúc nền kinh tế, nguyên Thường trực Ban Bí thư Phan Diễn cho hay, nhận thức của chính ông về kinh tế nhà nước đã khác so với hơn 1 năm trước.
Ông cho hay, đầu năm 2010, thảo luận về vị trí của kinh tế Nhà nước, ông cho rằng, nói kinh tế nhà nước là chủ đạo vẫn đúng. Bởi lẽ chúng ta cần một lực lượng trong tay nhà nước, giúp nhà nước thực hiện các ý đồ, định hướng nền kinh tế, làm những việc mà các thành phần kinh tế khác không làm được.
Thế nhưng, qua những chuyến đi khảo sát ở các nước, “nhận thức của tôi (Phan Diễn – pv) về vị trí của kinh tế Nhà nước đã khác”.
“Vai trò của Nhà nước trong nền kinh tế rất quan trọng nhưng kinh tế Nhà nước thì chưa chắc”, nguyên Thường trực Ban Bí thư nói.Hàn Quốc là bài học thực tế tạo nên bước chuyển nhận thức ấy.
Đánh giá cao vài trò của Chính phủ trong việc định hướng phát triển kinh tế, đề ra nhiều chủ trương, chính sách, nhưng Hàn Quốc thực hiện được những ý định không phải dựa vào lực lượng kinh tế quốc doanh mà chính là vào lực lượng tư nhân.
Ngay cả tư nhân, nhà nước cũng không quá o bế đối với lĩnh vực cần ưu đãi, và cũng không nên nuông chiều, ưu đãi quá lâu. Hàn Quốc đã từng trả giá khi o bế các cheabol.
Nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan cho rằng “Gốc gác của vấn đề là nhiều tư duy không ổn mà ta ít nhắc tới.
Tư duy của vị trí nhà nước trong nền kinh tế thị trường của ta còn khác nhau và chưa rõ, kể cả nhà nước trung ương và nhà nước địa phương. Ở các nước, chính quyền chủ yếu lo quản lý hành chính nhà nước, không ai đi làm kinh tế cả.
……Thực tế, nền kinh tế VN đang phải trả giá cho những bất cập trong phân vai giữa nhà nước và tư nhân trong kinh tế.
Theo Ban đổi mới và phát triển doanh nghiệp, khu vực này hiện đang sở hữu 70% tổng tài sản cố định của nền kinh tế, chi phối 20% vốn đầu tư của toàn xã hội, 60% tín dụng của hệ thống ngân hàng thương mại, 50% vốn đầu tư nhà nước và 70% nguồn vốn ODA.
Được bảo hộ lớn và ưu đãi nhiều, thế nhưng, khu vực này chỉ tạo ra 25% doanh thu, 37% lợi nhuận trước thuế và 20% giá trị sản xuất công nghiệp”.

Đọc nhiều ở đây

Wednesday, 7 December 2011

Hoan hô tranh luận...

Một vấn đề tầm cở đại sự quốc gia như việc ban hành luật pháp, nên công khai  các quá trình từ vấn đề ban hành kế hoạch xây dựng pháp luật đến  thảo luận của đại biểu tại hội trường và biểu quyết...để người dân được biết.

Biết chưa đủ, phải hướng người dân quan tâm và trở thành người người thể hiện nguyện vọng để tác động lên tư duy và sự biểu quyết bấm nút của đại biểu quốc hội.

Như một vở kịch tẻ nhạt, khán giả sẽ rất buồn ngũ nếu không có vai diễn xuất thần hay diễn tệ như  “Trương Phi quên râu” xuất hiện để lấy những tràng pháo tay hay tiếng cười của khán giả.

Trên góc độ nào đó, phát biểu mới đây của đại biểu quốc hội Hoàng Hữu Phước không phải hoàn toàn mang ý nghĩa tiêu cực. Dân chủ trong tranh luận có thể được kích hoạt từ những phát biểu “ấn tượng” của đại biểu này.

Vậy thì phải hoan hô mở rộng đường tranh luận./.

PVH

Monday, 5 December 2011

Nhân dân đang nghĩ gì?

Không thể đại diện cho nhân dân để trả lời câu hỏi trên, thôi thì tự xem mình là một phần tử trong tập hợp nhân dân, thử trả lời bằng cách viết ra: “ Ta đang nghĩ gì?”

Đất nước đã hòa bình thống nhất,  giang sơn đã về một mối,  đã không còn cảnh bom rơi đạn nổ, nỗi lo sợ như thời  chiến tranh; dù hiểm họa ngoại bang rình rập, nhưng hòa bình vẫn là xu thế lớn. Nếu “ người lạ” ngông nghênh xông vào nước ta lần nữa thì người Việt chúng ta cũng sẽ chiến thắng. Là người có tuổi thơ đã quen với bom đạn và nằm hầm sâu, nên không quá lo sợ về điều này.

Vật giá gia tăng, lạm phát leo thang, con cái còn đi học, bao nhiêu chi phí hàng ngày hàng tháng, cứ xồng xộc tới. Nổi lo mưu sinh là điều lo lắng và nghĩ  suy lớn nhất. Phải chăng được như ngày xưa: bớt ô nhiễm hơn, giao thông trật tự hơn, hàng xóm thân thiện quan tâm tới nhau nhiều hơn, cuộc sống bớt xô bồ bon chen hơn...thì dẫu có khó khăn về kinh tế một chút như hiện tại nhưng  về tinh thần chắc sẽ bớt lo toan hơn chăng? Vậy thì nỗi lo cuộc sống không an toàn, nhiều bất trắc cũng là điều luôn canh cánh trong lòng.

Gác lại các nổi lo cơm áo gạo tiền, an ninh trật tự, lại suy nghĩ đến chuyện của xã hội, nơi các con của mình sẽ  gia nhập đội ngũ lao động hơn chục năm sau nữa. Cứ lấy thông tin từ báo chí chính thống của nhà nước để làm căn cứ, nổi lo lại triền miên mênh mang, không nguôi:

- Giáo dục ngày càng xuống cấp, dù đã tốn nhiều tiền của để tiến hành cải cách.
- Văn hóa ngày càng nhạt nhòa, lai căng, không bản sắc; có thể chúng ta đã thiếu bản lĩnh khi hội nhập.
- Công chức nhà nước không đảm trách hết vai trò của mình, chưa đảm trách và hỗ trợ tốt cho sự phát triển xã hội, người dân ca thán rất nhiều.
- Các cơ quan quyền lực nhà nước có quá nhiều vi phạm trong quản lý và thực thị pháp luật.
- Tiếng nói của người dân chưa được tôn trọng lắng nghe; thiết chế dân làm chủ chỉ mới dừng lại ở nghị quyết, thiếu hướng dẫn thực thi.
- Xã hội tích tụ nhiều mâu thuẩn trong nội bộ về tôn giáo, nhóm lợi ích, phân biệt giàu nghèo và bất bình đẳng xã hội.
- Nhiều điều chướng tai gai mắt xảy ra nhưng không có sự giải quyết dứt điểm để lấy lại niềm tin nơi nhân dân.
- Nội lực quốc gia không được sử dụng hợp lý, thất thoát và lãng phí còn quá lớn.
...........

Nhưng người dân nơi tôi còn chút niềm tin và hy vọng: đó là dân tộc VN xứng đáng có một vị thế trên trường quốc tế bằng sự cùng nhau vượt qua khó khăn hiện nay; chính trị ổn định sẽ tạo đà cho kinh tế phát triển, và ngược lại khi kinh tế phát triển hơn, hội nhập quốc tế sâu hơn sẽ tác động để thể chế chính trị thay đổi tích cực mang lại đời sống ấm no hạnh phúc cho muôn nhà.
Nhân dân sẽ sát cánh cùng Nhà nước để bảo vệ chủ quyền quốc gia, qua đó giúp cũng cố tình đoàn kết toàn dân tộc vốn đã lơi lỏng do thời cuộc.
Và nhân tài đất Việt còn rất nhiều, văn hóa Việt - suối nguồn văn minh Phương Đông sẽ dẫn đường cho dân tộc ta đến bến bờ vinh quang.

Lo nghĩ cho hiện tại, nhưng lại lưng lưng nhẹ nhỏm hy vọng vào tương lai tươi sáng của dân tộc, không biết mình có phải là anh AQ của Lỗ Tấn không nữa? Hy vọng là không phải như vậy!

PVH

Friday, 2 December 2011

“CẶP ĐÔI HOÀN HẢO, BAN GIÁM KHẢO TRUNG BÌNH”

Cuộc thi “Cặp đôi hoàn hảo” gần đây là một chương trình giải trí thu hút được nhiều sự quan tâm của khán giả cả nước. Điều thú vị là  gần đây, khi còn một vòng thi nữa là kết thúc  thì các ý kiến tranh luận lại “soi” rất nhiều vào Ban Giám Khảo. Đó là điều bất ngờ đối với nhà tổ chức.

Nhận xét của công luận cho rằng BGK được đánh giá ở mức trung bình, xem ra cũng có lý. Tôi chỉ trực tiếp xem 2 vòng thi gần đây, chắc không bao quát được hết quá trình “cống hiến” của BGK, nhưng cũng xin viết ra một số nhận định trong entry này, gọi là góp vui...

Trước hết, khó gặp được một người hoàn hảo, ngay cả một vị thánh, vì vậy mới có câu “ Thánh cũng có lúc sai”.
Vì một người thì khó hoàn hảo nên người ta mới cho phép cặp thành đôi, để cái hay của người này sẽ bổ sung cho cái chưa hay của người kia và họ cùng tiến tới hoàn hảo hơn  trước con mắt của BGK và  khán giả bình chọn.
Do không thể để 1 người làm giám khảo, vì ông/bà ấy không thể hoàn hảo nên nhà tổ chức mới chọn một “hội đồng” gồm 4 thành viên, và hình như có 1 thành viên được thay đổi thường xuyên để cho có tính “hoàn hảo”.

Khách quan mà nói, tôi tôn trọng những đóng góp về mặt nghệ thuật của các vị ngồi ghế giảm khảo cuộc thi, tuy nhiên khi đổi vai làm “trọng tài cuộc thi” cho một chương trình giải trí, nhiều khi có thể do áp lực về thời gian, cái “trí” của họ xem ra không lóe sáng cho lắm trong thời khắc quyết định. Với kỳ vọng của một khán giả, tôi rất mong thành viên BGK luôn truy cập thông tin thời sự nóng bỏng mang tầm quốc gia, có như vậy các tác phẩm họ sáng tạo và thể hiện trong thời gian tới mới thực sự có ý nghĩa.

Bài hát về “ Biển đảo” của GS Xoay rất hay về nội dung, trong sáng về cách thể hiện. Sự hoàn hảo toát lên ở chổ anh đã hát thay cho người lính hải quân Trường Sa đang ôm đàn hát giữa trùng khơi đầy hiểm nguy, khán giả cảm nhận được, tại sao nhạc sĩ LMS không cảm thụ được? Tuy ông cho điểm 10, nhưng nhận xét của ông lại phản ánh “phông” - lịch sử và sự cảm nhận lịch sử của ông là zero---ông đâu có hoàn hảo, thậm chí không đạt mức trung bình dù ông có tác phẩm rất hay, “ Ôi quê tôi”...

Lại nữa, cô nhạc sĩ của ban nhạc “3 con mèo” hình như lại bị ám ảnh về tứ chi của loài “miu” khi “quật” lại GS Xoay bằng câu hỏi : Tại sao lại nắm chặt tay (không xòe ra như...) khi thể hiện bài hát “ Cơn gió lạ”?. GS Xoay rất thông minh khi trả lời” Em run...”, nhưng tại sao ta không nghĩ rằng, tay GS Xoay bị bọn “Tàu lạ” hành hung nên co quắp lại như vậy, hay khi bão tố trùng dương trùm lên tàu- anh phải nắm chặt tay vào thành tàu, mạn tàu...Anh phải run  thôi vì “Tàu lạ” quá dã man, sóng của Tàu lạ gây ra quá lớn làm chao đảo con thuyền bé nhỏ của anh???

Lại là gì đây khi LMS nói” Điểm 7,8 của anh chắc không khắt khe bằng điểm 10 của tôi!!!! Anh Lê Hoàng ạ” là có ý gì?

Nếu được phép chấm điểm 2 vòng thi tôi được xem trực tiếp, tôi sẽ chấm 1 vài vị thành viên BGK điểm zero, còn nếu trừ điểm “phong cách” thì  số điểm là “âm” và  họ nên tự trọng rút lui nếu còn tự trọng.

Tất nhiên, vẫn có giảm khảo làm việc khá tốt. Nếu xét thêm điểm phong cách họ xứng đáng được điểm cao.
Tuy nhiên nếu lấy điểm chung cho toàn BKG thì họ chỉ được điểm trung bình.
Các thí sinh thì đã hết sức cố gắng, khán giả biết điều đó--họ đang đi tới sự hoàn hảo bằng quá trình miệt mài luyện tập và lao động nghệ thuật.

“Cặp đôi hoàn hảo, Ban Giám Khảo Trung Bình” là vậy đó.

PVH

Thursday, 1 December 2011

Bất chợt gánh hàng rong

Trời mưa. Đứng trước hàng hiên ngắm mưa rơi mà bụng đói chi lạ, chờ đợi một tiếng rao của mấy bà gánh hàng rong. Trời này chẳng có thứ gì ngon như của mấy bà hàng rong, chẳng phải ra ngoài mà vẫn có ăn lại còn nóng hổi nữa chứ. Bỗng chưa kịp chạm vào bánh đã rơi xuống đất, bàn tay lạnh không cầm nổi gói bánh, thật là “ấm người, lạnh ta”.

Tần tảo sớm hôm, gánh hàng rong rong ruổi khắp các nẻo đường thành phố Huế. Trên các con đường lớn, trong các ngõ nhỏ đều có đôi gánh hàng rong. Sáng sớm chưa bước khỏi giường đã nghe lảnh lót tiếng gánh xôi đậu, gánh xôi bắp, gánh bánh dầy, khoai củ,...Về khuya nằm trên giường còn nghe tiếng bà trứng lộn, bánh chưng... Tiếng rao buồn cô đơn mang nặng cả gia đình.

Trời mưa dầm dề, gió lạnh thổi, đường vắng ngắt. Chẳng ai muốn ra đường vào thời tiết lạnh lẽo thế này, chỉ có những đôi gánh hàng rong nặng trĩu vào đến tận nhà với nụ cười tươi trên đôi môi tím ngắt. Có khi gió luồn vào áo mưa, cái lạnh thấm vào người, ngã bệnh. Vài ngày sau lại gắng gượng lên đường nuôi con. Mưu sinh cuộc sống thật không dễ chút nào.

Huế nắng rồi mưa. Nét cằn cỗi hằn sâu trên khuôn mặt. Quang gánh cả đời chỉ để nuôi con. Con chưa thành tài mẹ lại bươn chải trên đường. Thấp thoáng đâu đó đôi gánh hàng rong....

Đôi chân dài đi lâu cũng mỏi, theo năm tháng đôi quang gánh càng trĩu xuống đường. Con cháu bảo: “Mệ ơi ở nhà thôi mệ..” nhưng  mệ nhớ quá, chồn chân...lại đi...

Anh Đào