Monday, 30 January 2012

TỰ VẬN HÀNH

Trước đây, có một chiếc đồng hồ đeo tay đã được coi là người có của.
Chiếc đồng hồ thời đó còn lên giây bằng cách vặn  tay.
Sau này mới có loại đồng hồ tự động, rồi tới đồng hồ chạy pin hoặc năng lượng mặt trời.
Dù đồng hồ chạy bằng nguyên lý tạo xung nào đi chăng nữa, công dụng quan trọng duy nhất của nó là để chỉ thời gian, tuy công dụng trang sức cũng có nhưng nó không thể sánh được với các đồ trang sức đa dạng quí giá khác.

Như vậy đã rõ, đồng hồ để chỉ giờ, nếu càng chính xác, độ bền cao, độ hư hỏng thấp thì giá của chiếc đồng hồ đó sẽ càng cao.
Chuyển đổi từ việc phải lên giây định kỳ đến việc tự vận hành như hiện nay là một bước tiến lớn của kỹ nghệ chế tạo đồng hồ.

Đồng hồ được lắp ráp từ nhiều linh kiện nhỏ li ti ghép lại với nhau, tuy kích cở khác nhau nhưng bộ phận nào cũng quan trọng, chỉ cần thiếu một thứ thì đồng hồ không vận hành được hay mất đi giá trị khi trao đổi trên thị trường. Nói chung là mất giá trị.

Thế thì một tổ chức, một cơ quan, hiện nay phân nhiều ban bệ, nhóm làm việc và có trưởng ban, nhóm trưởng là để nhắc nhở quán quyến công việc của từng bộ phận, làm cho công việc của tổng thể có thể vận hành “xuôi chèo mát máy”. Việc đôn đốc nhắc nhở định kỳ này cũng giống như lên giây cót đồng hồ vậy, tức là còn làm việc thủ công, tổng thể của tổ chức như vậy chưa tự vận hành được.

Nhưng,  một tổ chức chưa tự vận hành được, muốn tiến tới vận hành một cách tự động và bền vững lại cần phải có các cá nhân các bộ phận cấu thành nên tổ chức đó vận hành một cách tự động, có nghĩa là có ý thức tự giác cao và tự chủ động trong mọi công việc, không cần phải định kỳ đôn đốc thúc dục.

Một tổ chức để đạt được tầm “tự vận hành” như vậy là cần phải có thời gian, phấn đấu khó khăn, nhưng không phải không làm được. Nó phải xuất phát từ những việc nhỏ nhất, kể cả trong việc điều chỉnh tư duy, hành vi, thói quen của từng bản thân mỗi con người nằm trong tổ chức đó...



PVH

Friday, 27 January 2012

TỨC NƯỚC VỠ BỜ

         Đó là kinh nghiệm của ông cha ta rút tỉa được qua hàng ngàn năm làm nông.

Bờ đó có thể là đê Sông Hồng được xây dựng bởi sức lao động của cả một dân tộc yêu hòa bình và chăm chỉ làm việc.

Bờ đó có thể là triền sông hiền hòa của tất cả các dòng sông đang chảy trên mọi miền tổ quốc thân yêu.

Bờ đó có thể là bờ xôi của ruộng mật phân chia ranh giới các thửa ruộng, các mãnh vườn liền kề có hệ thống dẫn thủy nhập điền ở các châu thổ lưu vực sông ngòi.

Bờ đó có thể là đức tin của tín đồ ngoan đạo đối với tôn giáo mình lựa chọn, là niềm tin phó thác cho một đảng cầm quyền, hay một nội các với các nhân sự được người dân bỏ phiếu bầu ra.

Bờ được xây bởi niềm tự hào dân tộc, sức mạnh đoàn kết, sự tin tưởng vào tính chính danh và năng lực cai trị của nhà cầm quyền là một khối bờ kiến tạo bởi tinh thần cùng vật chất sẽ  trở nên vô cùng bền vững khó bị phá vỡ.

Nhưng Bờ dù  vững bền  đến mấy vẫn bị Vỡ nếu phải chịu TỨC NƯỚC quá mạnh, quá nhiều lần, không có giải pháp tối ưu để giải quyết rốt ráo.
Vậy nếu không có sự tức nước liên tục xảy ra, tất sẽ không bao giờ có sự vỡ bờ.

Đó chính là công việc của những người quản trị xã hội thông minh chính trực và có tấm lòng đối với thiên nhiên, con người, xã hội.


PVH

Wednesday, 25 January 2012

LỘ MẶT

Phát biểu của một giáo sư Trung Quốc gần đây cho ta biết hơn mặt thật của Bắc Kinh.
Theo tin từ BBC, hàng trăm dân Hong Kong đã tụ tập biểu tình dịp cuối tuần vừa rồi để bày tỏ sự phẫn nộ về phát ngôn của một giáo sư Trung Quốc, người gọi họ là 'con hoang' và 'đồ chó'.
Ông Khổng Khánh Đồng, dạy môn Trung Hoa học tại Đại học Bắc Kinh, vừa có cuộc phỏng vấn với website v1.cn, trong đó ông đưa ra một số nhận xét mà nhiều người Hong Kong cho là sỉ nhục họ.
Khi bàn về câu chuyện um xùm xảy ra trên tàu điện ngầm Hong Kong hôm 15/1, được ai đó ghi lại và tung lên mạng Youtube, về bất đồng giữa một nhóm người Hoa lục và một nhóm người Hong Kong, ông Khổng nhận xét: "Tôi biết nhiều người Hong Kong không coi mình là người Trung Quốc".
Trên chuyến tàu điện đi từ Hung Hom, Hong Kong, tới La Hồ, Thâm Quyến, một em bé người đại lục được mẹ cho ăn mì ăn liền đã làm rơi vãi lên sàn tàu. Một người đàn ông Hong Kong nhắc bà mẹ rằng nội quy tàu điện ngầm của Hong Kong không cho phép ăn uống trên tàu, bà kia cự lại.
Câu chuyện sau đó chuyển thành cãi cọ ầm ỹ, với chi tiết nhóm người Hoa lục chê cười người Hong Kong bản địa là không biết nói tiếng Quan thoại còn người Hong Kong thì công kích người đại lục là lỗ mãng.
Bình luận về đoạn video này trên v1.cn, Giáo sư Khổng Khánh Đồng nói: "Đã là người Trung Quốc thì phải nói tiếng Quan thoại chứ".
Ông cũng khẳng định: "Không nói được tiếng phổ thông, thì chỉ là đồ con hoang", ám chỉ ngôn ngữ chính ở Hong Kong là tiếng Quảng Đông.
Vị giáo sư tự nhận mình thuộc dòng dõi Khổng Tử còn nói thêm: "Những kẻ ấy, chúng chỉ là chó cho người Anh, chó chứ không phải là người".
Phát ngôn trên của ông Khổng đã làm nổ ra một cuộc biểu tình của hàng trăm người ngay trước cửa văn phòng đại diện của chính phủ Bắc Kinh ở trung tâm Hong Kong.
Nhiều người mang theo chó, và họ kêu gọi người Hoa lục phải hiểu và tôn trọng văn hóa bản địa.
Đáng chú ý là những bình luận trên được đưa ra sau khi một cuộc thăm dò ý kiến của Đại học Hong Kong cho hay có 34% người Hong Kong coi mình là người Trung Quốc.
Những người còn lại hoặc không trả lời, hoặc nói họ là người Hong Kong.
"Chúng tôi sẽ ngừng cấp nước. Chúng tôi sẽ ngừng bán rau quả. Chúng tôi sẽ ngừng cung cấp lúa gạo. Các vị tự đi mà trồng."
Trong cuộc phỏng vấn gây tranh cãi, Giáo sư Khổng cũng cảnh báo dân Hong Kong, rằng họ không nên 'giỡn mặt' người đại lục: "Chúng tôi sẽ ngừng cấp nước. Chúng tôi sẽ ngừng bán rau quả. Chúng tôi sẽ ngừng cung cấp lúa gạo. Các vị tự đi mà trồng."
Bản tin trên được trích dẫn từ nguồn BBC.

Lời bình: Đối với Hồng Kông là đất của Trung Quốc, cùng dòng máu Trung Hoa vĩ đại mà họ còn đối xử phân biệt và miệt thị đến như vậy, thì với Con Lạc Cháu Rồng của dòng máu Việt như ta thì không biết họ sẽ suy nghĩ và đối xử ra sao từ trong tâm thức của họ.

Thay đổi nhận thức của người Hoa rất khó, cực kỳ khó. Ai chưa biết việc này, nên tìm đọc cuốn “ Người Trung Hoa xấu xí” do một nhà văn nổi tiếng Đài Loan viết để thấm hiểu sâu sắc về họ, qua đó đừng có bị ru ngũ, lầm tưởng...


PVH

Monday, 23 January 2012

CHÚC MỪNG NĂM MỚI NHÂM THÌN


Ông Lê Duẩn có câu nói nổi tiếng: “ Độc lập dân tộc phải gắn liền với CNXH”.
CNXH là một hình thái phát triển xã hội ở mức độ cao của xã hội loài người.
Xét về lý thuyết, đó là một học thuyết hay, một phần lý luận của thiên tài K.Mác trong bộ kinh điển đồ sộ của mình.

Tất nhiên, một dân tộc như VN, không phải có tên gọi thì hiển nhiên được xứng đáng với tên gọi đó. VN là nước XHCN còn lại trong một số ít nước trên thế giới, Tính XHCN của nước  ta xem ra cũng khác của nước XHCN còn lại. Thậm chí khác nhiều.

Quay lại câu nói của Ông Lê Duẩn, chắc chúng ta nhiều người chỉ quan tâm tới việc độc lập dân tộc trên phương diện độc lập đối với ngoại bang, tức là phải thống nhất đất nước, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, chủ quyền quốc gia.

Trong thời đại toàn cầu hóa hiện nay, nội hàm của độc lập phải được coi trọng thêm về mặt kinh tế. Nếu ta không có được độc lập tương đối về kinh tế  thì không có độc lập thực sự.
Để được như vậy, cần phải quan tâm những điều sau:
1) Độc lập về tiền tệ, nội tệ phải mạnh và có giá trị , không bị phá giá hàng năm. Nếu được dùng thanh toán quốc tế thì càng tốt.
2) Độc lập về công nghệ, phải làm chủ công nghệ hiện đại, không lệ thuộc quá nhiều vào công nghệ nước ngoài.
3) Độc lập về ngân hàng quốc gia, không phụ thuộc vào các ngân hàng trung ương hay khủng hoảng tiền tệ thế giới.
4) Độc lập về các quyết định kinh tế, không để nước ngoài gây sức ép.
....

Chắc chắn với việc vươn tới độc lập như trên, Việt Nam sẽ ngày càng hùng mạnh và tên gọi của một thể chế vì vậy càng được nể trọng hơn.

Năm mới Nhâm Thìn, Chúc mừng Dân tộc Việt Nam Độc lập – Hùng Cường.

PVH

Sunday, 22 January 2012

HƯƠNG TẾT CỦA MẸ


Mỗi dịp xuân về, nhìn mái tóc điểm bạc của mẹ, tôi lại nhớ lại mùi hương ngày Tết xa xưa, khi mẹ còn khỏe để có thể lo toan một cái Tết cho gia đình bằng bàn tay của mình.

Trước hết là mùi gừng tươi. Nói tới Tết phải nói tới mứt gừng là thứ phổ biến nhất trong mọi gia đình cùng với bánh chưng, bánh tét, hạt dưa. Ngày trước, trong nhà vào dịp cuối năm bao giờ cũng có vài chậu thau, nồi ngâm gừng tươi. Mùi gừng tươi hơi cay cay nhưng thơm lừng khắp gian bếp và nhà trên. Mứt gừng ngày nay được bán sẵn thuận tiện, ít ai tự mua về làm như ngày xưa.  Nay mùi mứt gừng tươi trong chái bếp chỉ còn là dĩ vãng...

Mùi thịt được ướp hành tươi, muối tiêu hoặc nước mắm, xen lẫn mùi lá chuối  lá dong tươi, lạt tươi để gói bánh chưng, bánh tét. Mẹ thường làm sẵn tất cả, kể cả việc mua ống giang về chẻ lạt để buộc bánh. Đây là mùi riêng của gia đình, chỉ có mẹ thì mới làm ra được mùi đặc trưng  với một tỉ lệ gia vị thích hợp, cách chọn là và ống tre để chẻ lạt quen thuộc theo kinh nghiệm.

Mùi hương trầm đặc biệt. Chỉ có mấy ngày tết, mẹ mới chọn mua loại hương trầm đặc biệt tại quầy người quen lâu năm. Tết đơn giản đã đến khi thoảng thấy hương trầm này. Đây là mùi ngày nay mẹ còn giữ được cho gia đình. Mùi gừng và mùi gói bánh chưng không còn nữa, tuổi tác và kinh tế thị trường đã góp phần làm biến mất hương vị này trong gia đình chúng tôi.

Trên đây chỉ là một vài mùi hương Tết của mẹ, mỗi khi đi đâu, làm gì chưa  kịp về được với mẹ trong mấy ngày tết, cứ nghĩ tới các mùi này là nhớ mẹ đến nao lòng.
Quê hương đơn giản được đặc trưng  từ các mùi hương tự nhiên như vậy.

Để cho hai đứa con có cảm nhận về quê hương, chắc chắn năm nay tôi sẽ thu xếp gói bánh chưng, bánh tét để các cháu cảm nhận được phong vị quê ngày Tết  như ngày xưa bố chúng đã từng cảm thụ được từ người mẹ tần tảo.

Và mong quí vị đọc bài này sẽ liên tưởng đến mùi hương tết riêng có của mình.
Chúc năm mới 2012 quốc gia hưng thịnh, nhà nhà an lạc.


PVH

Friday, 20 January 2012

CÂU CHUYỆN CUỐI NĂM

         Tôi có một số người bạn Nhật. Là chỗ quen biết hơn 10 năm qua.
Họ là những người yêu mến Việt Nam và định cư ở Việt Nam nhiều hơn bản quốc trong suốt thời gian qua.

Bên lý rượu sa kê sản xuất tại Huế cùng các món nhậu khoái khẩu của quán ven đô, chúng tôi nói đủ chuyện trên trời dưới đất.

Rồi cũng quay lại chủ để muôn thủa là tình hình kinh tế-xã hội Việt Nam hiện tại.
Tôi tóm tắt lại tình hình thu thập được thông  qua sách báo mà mình đọc được và mong nhận được sự bình luận của hai người bạn đáng kính và rất thận trọng trong phát ngôn.
Một số ý kiến tiêu biểu sau của họ làm cho tôi suy nghĩ mãi:

- Kinh tế Việt Nam đã phát triển mạnh trong suốt thời gian qua. Tuy nhiên, nền kỹ nghệ của Việt Nam có vấn đề. Tôi được Công ty mẹ giao tìm kiếm một số công ty của Việt Nam có thể sản xuất áo mưa để xuất sang Nhật. Tại Tp HCM tôi đã đi một số cơ sở, thấy sản phẩm làm ra khá tốt, trang thiết bị hiện đại. Tuy nhiên điều tôi bất ngờ nhất là giá xuất xưởng của sản phẩm khá cao, cao hơn cả Đài Loan và Hàn Quốc là hai nơi tôi đã tới điều tra. Qua tìm hiểu sâu mới biết là nguyên liệu phần lớn phải nhập từ nước ngoài và trả bằng ngoại tệ, giá nhập cũng không rẽ chút nào. Giá nguyên liệu cao đã làm cho sự chi phí nhân công rẽ không thể kéo giá sản phẩm xuống được.
Đó là mới nói tới làm áo mưa, các thứ khác như chai đựng rượu cũng phải nhập từ Nhật về, chai rượu sản xuất tại Việt Nam không đạt tiêu chuẩn kỹ thuật của Nhật Bản...đó chỉ là những ví dụ nhỏ. Cứ theo đã này Việt Nam khó phát triển bền vững được.

- Tôi có nghe nhân viên nhà máy nói lại về vụ cưỡng chế đất ở Tiên Lãng - Hải Phòng. Theo luật của Nhật thì đây là vụ án dân sự, liên quan tới các quyền về đất đai, phải có phán quyết của tòa án công minh qua các cấp xét xử độc lập. Tôi không có thông tin để phán xét đúng-sai của vụ cưỡng chế, chỉ có thể nói rằng: nếu quan chức Việt Nam cứ hành xử với người dân và cai quản xã hội với một tâm thế như vậy, Việt Nam mãi là trẻ con, đất nước này không thể thành người lớn được, xin bạn đừng buồn vì lời nói thật này.

Phải thân nhau lắm người Nhật mới bộc lộ suy nghĩ thật, vốn được dấu kín trong lòng với rào chắn ngôn ngữ được thiết kế để rào đón và phong cách xã giao hết sức lịch sự, tinh tế.

Thực trạng mà hai người bạn Nhật đề cập trên không biết sẽ kéo dài đến bao lâu? Hay là phải đợi khi nào nước Việt ta thực sự  trưởng thành trở thành người lớn thật sự trước con mắt của người nước ngoài, như nhận xét của hai người bạn Nhật nói trên thì vấn đề mới được cải thiện?

Hy vọng là mình chưa say để nghe sai lời của hai người bạn thân thiết, và sự tường thuật lại nội dung trao đổi là chính xác.

PVH

Wednesday, 18 January 2012

HOẠT ĐỘNG GIÚP ĐỠ TRƯỚC TẾT Ở THÔN ĐẠP GÓC

Sau hơn hai tháng triển khai Chương trình tiết kiệm hàng ngày cho phụ huynh các em học sinh ở lớp học ghép, nhằm giúp các bậc phụ huynh biết cách tiết kiệm trong chi tiêu để có tiền lo cho gia đình cũng như đầu tư cho con cái học hành được tốt hơn. Vào ngày 17 tháng 01 năm 2012, tức chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán chúng tôi đã tiến hành hoàn trả lại số tiền mà bà con đã đóng góp, bên cạnh hoàn trả đầy đủ số tiền mà bà con đã đóng góp, Trung Tâm Khuyến Khích Tự Lập còn trích một khoảng tiền để tặng thêm cho bà con, số tiền mà Trung tâm tặng thêm nhiều hay ít tùy thuộc vào số tiền mà bà con đã đóng góp trong hơn hai tháng vừa qua. So với các địa phương khác thì điều kiện sống và sinh hoạt của người dân ở đây còn nhiều thiếu thốn, do đặc thù của nghề đánh bắt thủy sản là phần lớn thời gian lênh đênh trên sông nước nên đa số các bậc phụ huynh không có điều kiện và thời gian để lo cho con cái. Ngoài ra, vì cuộc sống gia đình quá khó khăn, lại đông con nên đa số trẻ em ở đây không được học hành đầy đủ, các em chủ yếu là theo học ở lớp học ghép miễn phí do một người dân ở trong thôn giảng dạy. Về thăm Đập Góc trong những ngày giáp Tết, mặc dù chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết và thời tiết rất lạnh nhưng bà con ở đây vẫn chăm chỉ làm những công việc quen thuộc của mình như đánh cá, tu sữa lại ao hồ để nuôi tôm, nuôi cá, một số khác thì ngâm mình dưới nước để bắt ốc, bắt trìa..., vì cuộc sống quá khó khăn nên nhường như không khí đón Tết của bà con ở đây không được vui vẻ và muộn hơn so với các vùng quê khác, với hoàn cảnh của họ như hiện nay thì để có tiền lo cho con cái có một cái Tết đầy đủ và ấm cúng thật là điều quá khó khăn.
Trong đợt này bên cạnh việc tặng tiền cho bà con, chúng tôi còn tặng 30 áo ấm cho 30 trẻ em nghèo ở đây, ngoài tặng cho những em đang đi học chúng tôi còn trao tặng cho những em vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên phải nghỉ học sớm để phụ giúp bố mẹ. Mặc dù Tết Nguyên Đán sắp đến gần nhưng vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên các em không có áo mới để mặc như các bạn cùng trang lứa, nhìn các em mặc những chiếc áo mỏng tanh trong điều kiện thời tiết lạnh rét chúng tôi không thể không chạnh lòng. Như vậy kể từ khi triển khai hoạt động ở Đập Góc đến nay, ngoài giúp đỡ cho bà con vay vốn, tặng dụng cụ học tập cho các em ở lớp học ghép, chúng tôi còn hỗ trợ thêm tiền trên cơ sở số tiền tiết kiệm mà bà con đóng góp, tặng áo ấm cho các em đang theo học ở lớp học ghép và các em ở trong thôn không có điều kiện để đến trường. Mặc dù những gì chúng tôi đã làm để giúp cho bà con là rất nhỏ nhưng hy vọng sẽ giúp bà con và trẻ em ở đây vượt qua khó khăn và có một cái Tết thật vui vẻ, ấm cúng.
Nguyễn Xuân Quý