Wednesday, 30 November 2011

BỆNH VÔ CẢM

Hiện nay, internet đã phổ cập gần như hoàn toàn. Mọi thông tin được cập nhật liên tục, ta có thể biết được mọi việc gần như tức thì. Đọc báo báo cũng là một phần tiếp nhận thông tin mới và hiện nay các báo cũng đăng tải nhiều tệ nạn xã hội Nhất là cướp của người bị nạn đây xem như là một hành động thật là tàn nhẫn.
Trong cuộc sống ồn ào và náo nhiệt hiện nay, song song với việc phát triển của xã hội thì cũng nảy sinh nhiều vấn đề đáng quan tâm, trong đó có căn bệnh vô cảm. Rất nhiều tệ nạn và hiện tượng thể hiện căn bệnh vô cảm không kể hết. Sở dĩ nảy sinh căn bệnh này vì những người đó không tu dưỡng, rèn luyện phẩm chất đạo đức, không có lòng nhân đạo, thờ ơ với mọi người, ý thức tập thể, ý thức cộng đồng quá kém. Đó là 1 loại bệnh gần như stress, nó thường xuất hiện khi xã hội có những yếu tố vượt quá mức bình thường, ví dụ ngày trước lâu lâu mới thấy 1 người ăn xin thì mình thấy tội và giúp họ 1 ít tiền, bay giờ thì có 1 đống tiền cũng không giúp nổi vì quá nhiều ăn xin, rồi tai nạn cũng vậy, rồi vé số cũng vậy........Bệnh này sẽ làm cho con người dần dần xa cách nhau.
Vô cảm có nhiều nguyên nhân gây nên, và các yếu tố dễ gây nên bệnh này nhất là do gia đình, bạn bè hay chính bản thân không vượt qua được khó khăn trong phút chốc, làm cho tinh thần suy giảm, lo lắng, sợ hãi, cuối cùng họ không muốn tiếp xúc hay nói chuyện với những người xung quanh.Bệnh này thể hiện ở chỗ không hề động lòng trước những nỗi đau của người khác cũng như không hề phẫn nộ trước những tệ nạn xảy ra hàng ngày. Liệu rằng chúng ta đã hiểu rõ căn bệnh này chưa?nguyên nhân hình thành như thế nào? tác hại ra sao? đó là 1 khó khăn .... vô tức là không, cảm tức là tình cảm cảm xúc của con người. Vô cảm tức là không có cảm xúc trước bất kì sự vật sự việc gì.chẳng hạn như : - Không sẵn lòng giúp đỡ những người gặp khó khăn hoạn nạn, mặc dầu mình có điều kiện có thể giúp đỡ được. Rất nhiều người, nhất là thanh niên nam nữ, khi thấy những người hành khất thì xua đuổi, dè bỉu. Đi đường gặp người bị tai nạn vẫn bỏ đi không sẵn sàng cứu giúp. Thậm chí có kẻ còn nhân cơ hội tìm cách lấy cắp tiền của người bị nạn. - Thấy người tàn tật không giúp đỡ, trên xe buýt, ở nơi công cộng, không nhường chỗ cho người tàn tật, có khi lại còn cười trước những khuyết tật của họ. - Những người có trách nhiệm giải quyết, nhưng không quan tâm giải quyết công việc cho người dân, mặc dân phải đến trình bày lần này lượt khác, có khi còn vòi vĩnh rồi mới giải quyết.
Sở dĩ nảy sinh căn bệnh này vì những người đó không tu dưỡng, rèn luyện phẩm chất đạo đức, không có lòng nhân đạo, thờ ơ với mọi người, ý thức tập thể, ý thức cộng đồng quá kém, không giữ được truyền thống quý báu của dân tộc ta là "thương người như thể thương thân"
Để chữa trị căn bệnh này, chúng ta phải lên án thật quyết liệt và cùng chung tay cùng hòa nhịp con tim để lắng nghe người khác nói, không chỉ với những con người mắc căn bệnh vô cảm mà ngay cả những người đang ở xung quanh mình. Hãy biết lắng nghe và chia sẻ, dành những tình cảm chân thành để giúp họ vượt qua khó khăn, sống một cuộc đời tươi đẹp nhất.

D.N

Monday, 28 November 2011

LÒNG NHÂN ÁI

Con người sinh ra có một đôi mắt để nhìn, đôi tai để nghe, một bộ óc để suy nghĩ….Và có một trái tim để yêu thương. Con người biết yêu thương quan tâm sẻ chia với mọi người là con người có lòng nhân ái Steve Godier đã khẳng định: “Lòng nhân ái là biểu hiện cao đẹp nhất của con người”. Nhân ái là cái gốc của đạo đức con người, là nền tảng của luân lí xã hội. Không có tình thương con người chỉ là một con vật. Nhà văn Nam Cao trong tác phẩm “Đời thừa” đã khẳng định: “Tình thương là lẽ sống, là tiêu chuẩn làm người lớn nhất. Một con người có lòng nhân ái là phải biết yêu thương, quan tâm, chăm sóc những người thân yêu nhất của mình”.
   Đó là cha mẹ người cho ta cuộc sống, cho ta được biết thở bầu không khí trong lành, cho ta dòng sữa ngọt ngào với tình thương không bao giờ vơi cạn. Đó là ông bà là anh em ruột thịt, là bạn bè, bà con lối xóm,…..Biết yêu thương mình, yêu thương những người thân yêu, yêu đồng bào chung một bọc, yêu thương đồng loại đó chính là biểu hiện của tấm lòng nhân ái. Tinh yêu thương ấy không chỉ biểu hiện ở tấm lòng, lời nói mà còn những hành động cụ thể: Một tấm áo gửi đồng bào miền Trung lũ lụt, một hành động giúp đỡ người khác trong cơn hoạn nạn, một mùa hè xanh tình nguyện, một giọt máu cứu giúp người đang lâm trọng bệnh, một cái nắm tay, một ánh mắt đồng cảm sẻ chia,….Đó là những nghĩa cử bình thường mà cao đẹp của những tấm lòng nhân ái. Biểu hiện cao nhất của tấm lòng nhân ái chính là đức hi sinh. Những người chiến sĩ như Nguyễn Văn Thạc, Đặng Thùy Trâm sẵn sàng cống hiến tuổi xuân cho đất nước, bảo vệ cuộc sống bình yên, hạnh phúc cho mọ người. Những bà mẹ Việt Nam tảo tần lặng lẽ hi sinh cuộc đời vì chồng con, vì đất nước. Người sinh viên lao mình xuống dòng nước lũ cứu những em nhỏ,…Họ đã quên cả bản thân mình vì người khác. Họ là những con người dũng cảm, những trái tim yêu thương.
    Lòng nhân ái đã trở thành nét đẹp truyền thống Việt Nam. Tinh thần “thương người như thể thương thân”, “lá lành đùm lá rách” là đạo lí ngàn đời của dân tộc. Nhũng cái tết của người nghèo, những mái ấm tình thương, nối vòng tay lớn, chung một trái tim, đã làm ấm lòng những người con đất Việt. Những ngôi nhà được cất lên, những mái trường được dựng lại, bình yên trở về sau nhũng bão giông nở nụ cười trên môi những đứa trẻ tật nguyền bất hạnh, những con người lầm lạc tìm thấy niềm tin ở sự khoan dung của cộng đồng….
    Ngạn ngữ có câu: “Lòng nhân ái là vũ khí cao thương nhất để khắc phục kẻ thù”. Lòng nhân ái là sức mạnh bởi nó làm cho sức mạnh trở nên vô nghĩa. Đất nước ta đã tững đi qua hai cuộc chiến tranh khốc liệt, dấu ấn để lại trong những người lính không chỉ là tinh thần chiến đấu kiên cường mà còn là những con người Việt Nam nhân ái, bao dung.
    Lòng nhân ái không phải là những gì cao đạo, xa vời, càng không phải lòng thương hại, sự bố thí. Lòng nhân ái có thể là một tình yêu, một lòng tốt bình thường nhưng có sức mạnh lớn lao có thể làm biến cải con người. Một bát cháo xoàng xĩnh với tình yêu thương thô mộc của Thị Nở đã đánh thức lương tâm của Chí Phèo, kéo một con người trở về cuộc sống của người lương thiện. Kiệt tác của bác Bomen trong “Chiếc lá cuối cùng” của Ohenri được vẽ bằng trái tim yêu thương và lòng nhân aiscao cả đã có sức mạnh kì diệu cứu cô bé Gionxi nằm trên giường bệnh trong cơn tuyệt vọng. Lòng nhân ái có thể làm tăng cuộc sống tinh thần cuẩ con người, làm phong phú tâm hồn người cho đi. Đừng bao giờ nuối tiếc vì cho đi tình yêu chính là cách nhân lên tình yêu. Cho đi người ta sẽ nhân lại được rất nhiều. Nhân ái với mọi người ta thấy tâm hồn mình thật giàu có.
   “Lòng nhân ái mang một sức mạnh lớn lao làm cho cuộc sống nhân loại trở lên tốt lành”. Ngạn ngữ Nga đã từng nói như vậy bởi “Nơi lạnh giá nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi không có tình yêu”. Nếu không có tình yêu thương, cuộc sống sẽ trở thành địa ngục, Trái Đất sẽ trở thành nấm mồ lạnh giá và dẫu khi ấy trái tim ta chưa ngừng đập sống cũng chỉ là vô nghĩa. Nhà sư phạm người Nga XuKhôm Linxki đã nói: “Nếu những đứa trẻ dửng dưng với những điều đang xảy ra trong trái tim người bạn, bố mẹ hoặc bất cứ người đồng bào nào em gặp. Nếu những đứa trẻ không biết đọc trong ánh mắt người khác trong trái tim người đó sẽ không bao giờ trở thành con người chân chính”. Bài học làm người đầu tiên là bài học về lòng nhân ái, sự can đản, sẻ chia.
    Vì vậy, chúng ta đừng bao giờ ngừng yêu thương. Niềm yêu thương đong đầy cho tất cả, ta sẽ thấy vị ngọt mát cuộc đời.

Đức Nhân

Friday, 25 November 2011

ÁO ẤM ĐẾN TRƯỜNG

Chúng ta được sinh ra và lớn lên trong một hoàn cảnh khá đầy đủ và no ấm. Nhưng đâu đó trong cuộc sống này vẫn còn rất nhiều con người khổ cực và có được một bữa ăn ngon, một manh áo ấm đối với họ đã là quý giá lắm rồi. Cuộc sống vẫn còn đó những khó khăn vất vả và những người nghèo vẫn đang nỗ lực tìm kiếm cho mình những cơ hội để cải thiện  và ổn định cuộc sống. Tuy nhiên với vùng đất đã từng trải qua nhiều súng đạn của chiến tranh và khó khăn về thiên thời địa lợi thì quả thật những nỗ lực xóa đói giảm nghèo của lãnh đạo chính quyền tỉnh Thừa Thiên Huế vẫn còn là dấu chấm bỏ lửng. Mùa đông lại đang đến gần, cái mưa cái rét càng làm cho cuộc sống của họ thêm phần khó khăn. Chuẩn bị được một bữa cơm đầy đủ cho gia đình đã khó, kiếm được manh áo ấm lại còn khó hơn.
Thấu hiểu và chia sẻ những khó khăn đó, chúng tôi những nhân viên Trung Tâm Khuyến Khích Tự Lập Huế đã quyết định ưu tiên chọn một số địa phương vùng sâu vùng xa thuộc diện đặc biệt khó khăn và qua đó hỗ trợ 400 suất áo ấm cho các phường xã thuộc huyện Quảng Điền, Hương Trà, Hương Thủy và các vùng lân cận trên địa bản tỉnh Thừa Thiên Huế với mong muốn sưởi ấm cho các em nhỏ trong mùa đông giá lạnh đồng thời phát huy tinh thần “ tương thân tương ái, lá lành đùm lá rách” nhằm đem đến những gì tốt đẹp nhất dành tặng  các em.
Mùa đông năm nay ở Huế tuy có ấm hơn nhưng vẫn còn khá se se lạnh thế mà hầu như các em ở những nơi đây vẫn chỉ độc nhất trong một chiếc áo cộc phong phanh đến trường làm dấy lên trong chúng tôi một niềm cảm xúc bồi hồi, khó tả.
Không những thế, trang thiết bị cơ sở vật chất của trường còn quá nghèo nàn và xuống cấp khá trầm trọng. Nhìn những dãy phòng nhếch nhác và cũ kỹ đối lập với hình ảnh các em nhỏ hồn nhiên chơi đùa phần nào làm nguôi đi những cảm xúc ban đầu của chúng tôi khi mới đặt chân đến những nơi đây.
Có thể nói, nhờ có sự chuẩn bị kỹ càng và lên kế hoạch từ trước nên công việc trao tặng áo diễn ra rất nhanh chóng và thuận lợi hơn so với dự kiến. Bên cạnh đó, cũng phải kể đến sự phối hợp tốt và hiệu quả của quý nhà trường, các chính quyền địa phương đã tạo điều kiện tối đa cho chúng tôi hoàn tất công việc của mình một cách thành công và tốt đẹp.
Nhân đây, chúng tôi, các em học sinh và toàn thể quý nhà trường xin chân thành cảm ơn các quý nhà tài trợ, các nhà hoạt động thiện nguyện đã luôn dốc hết sức lực và khả năng của mình để chăm lo và quan tâm giúp đỡ  cho các em được có thêm chiếc áo ấm để mặc trong tiết trời chuyển đông sắp đến. Những tấm lòng dù lớn hay nhỏ nhưng gộp lại  sẽ tạo thành món quà lớn và hết sức có ý nghĩa và là niềm động viên lớn cho các em quyết tâm nỗ lực phấn đấu không ngừng trong công việc học tập của mình.
“Hãy mở rộng tấm lòng mình vì một xã hội tốt đẹp hơn và góp phần xây dựng thế hệ tương lai của đất nước là thông điệp mà chương trình muốn chuyển tải đến cho tất cả những ai biết yêu thương và chia sẻ”.
Ngọc Thủy

Wednesday, 23 November 2011

GIÁO VIÊN – NGHỀ “ĐƯA ĐÒ CHỞ KHÁCH SANG SÔNG”

Bao đời nay, người Việt Nam thường lấy hình ảnh của người lái đò thầm lặng khi nói về những người thầy giáo, cô giáo. Bất kể là ngày hay đêm, dù mưa hay nắng thì người lái đò vẫn miệt mài chở những chuyến khách sang sông đi đến những miền đất mới, những chân trời mới, còn mình vẫn lặng lẽ ở lại bến sông cũ để tiếp tục chờ những lượt khác sang đò.
Hình ảnh người đưa đò và những chuyến đò là hình ảnh của những người thầy giáo, cô giáo đang ngày đêm miệt mài cho sự nghiệp trồng người, ươm mầm cho những thế hệ đi trước, hôm nay và mai sau thành những người có ích cho xã hội. Đúng vậy, đã có biết bao nhiêu thế hệ đã trưởng thành từ những chuyến đò ngang. Để hôm nay, mỗi chúng ta đều tìm cho mình một con đường mới để bước với hành trang là kiến thức mà những người thầy và cô giáo đã trang bị cho chúng ta tự tin để bước vào đời.
Thầy cô đã dạy dỗ không biết bao nhiêu thế hệ. Nhưng có mấy ai còn nhớ đến những người thầy, người cô đã từng dạy dỗ mình ngay từ đầu những ngày mới chập chững bước đi. Có thể nói không ai lớn lên và trưởng thàng mà không qua sự dạy dỗ của thầy cô giáo. Công ơn của thầy cô giáo đối với mỗi chúng ta là không sao kể hết. Thầy cô là người đã truyền đạt cho chúng ta biết bao nhiêu kiến thức và đạo lý làm người. Mỗi thành quả mà chúng ta gặt hái được như ngày hôm nay đều có hình bóng của những người thầy, người cô trong đó.
Và hằng năm, đến ngày 20 – 11 mỗi người học trò như chúng ta đều hướng về thầy cô giáo với tấm lòng biết ơn sâu sắc. Dù chúng ta là ai, dù bận rộn thế nào thì hãy dành một chút ít thời gian để nghĩ về những người thầy, những người đã đặt nền tảng tri thức cho mỗi chúng ta để có được hôm nay.
Phan Thị Mến

Monday, 21 November 2011

CÁC Ổ VI RÚT CÓ MẶT TẠI VĂN PHÒNG

1.      Bàn phím
Chúng ta thường xuyên lau chùi nhà cửa nhưng ít ai để ý lau chùi bàn phím vì diện tích nhỏ lại nhiều góc cạnh rất khó chùi. Theo đánh giá của các chuyên gia, hiện nay bồn cầu sạch hơn bàn phím. Thật khó tin nhưng nếu chúng ta chịu khó nhìn vào các khe hở sẽ thấy cáu bẩn bám đầy bàn phím. Hơn nữa, bàn phím là nơi bàn tay tiếp xúc nhiều nhất tại văn phòng, việc sử dụng hàng ngày cọng với thói quen vừa ăn uống vừa đọc báo, mồ hôi đã tạo ra nhiều vi khuẩn bám đầy bề mặt bàn phím.

2.      Chuột máy tính
Tương tự như bàn phím, chuột máy tính cũng là nơi chứa nhiều vi trùng E. Coli và tụ cầu trùng gây bệnh tiêu chảy. Những căn bệnh đễ lây như cảm cúm cũng lan truyền từ đây và đôi khi da chúng ta bị trầy xước là điều kiện để cho các vi trùng xâm nhập nhanh chóng và gây bội nhiễm, viêm da, điều mà chúng ta không ngờ tới.

3.      Điện thoại di động
Theo nghiên cứu của các nhà khoa học thuộc Viện Queen Mary của Đại học  London và Trường Y khoa Nhiệt đới và Vệ sinh (Anh) công bố ngày 13-11, 1/6 điện thoại di động trên thế giới có mang vi khuẩn đường ruột E.Coli có thể gây chết người. Nguyên nhân là do điện thoại không được vệ sinh thường xuyên, đã vậy nó lại xuất hiện ở bất kỳ đâu, thậm chí cả toilet và từ bề mặt điện thoại ”cơ quan trung chuyển”, vi khuẩn lây lan sang tay, tai, mặt của con người.
Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong một inch vuông, điện thoại là nơi trú ẩn của 25.127 vi trùng, bàn phím là 3.295 và chuột là 1.676. Và trung bình, ở các văn phòng công ty có khoảng 20.961 vi trùng/inch.  

4.      Bàn làm việc, tay vịn cầu thang, nắm cửa, máy tính, công tắc,.. cũng là nơi chứa đựng nhiều vi khuẩn gây bệnh. Chúng ta ít khi ý thức điều này và vô tình khi chạm tay vào vi khuẩn sẵn sàng tấn công cơ thể.

Trong điều kiện làm việc tại những văn phòng nhỏ có nhiều thiết bị máy móc, đông người lại phải ngồi lâu trước màn hình máy vi tính và trong môi trường có máy điều hòa, vi khuẩn ngày càng có cơ hội phát triển. Và chính chúng ta mang đến vi khuẩn, ủ bệnh và lây lan cho người khác thông qua những “cơ quan trung chuyển” như trên. Nhằm bảo vệ sức khỏe một cách tốt nhất, cần ý thức nghiêm túc điều này để thực hiện vệ sinh, lau chùi nơi làm việc, máy tính, rửa tay đúng cách thường xuyên để hạn chế vi khuẩn lây lan cho người khác và cho chính mình. Điều này mang lại cho bạn sự thoải mái và an toàn khi đến nơi làm việc.

Anh Đào (st)

Friday, 18 November 2011

CẢNH BÁO ĐỐI VỚI NGUỒN THỰC PHẨM CUỐI NĂM

Vào dịp cuối năm, việc kinh doanh, sản xuất thực phẩm diễn ra rất sôi động nên nguy cơ xuất hiện sản phẩm giả, nguy hại, kém chất lượng, không rõ nguồn gốc và ngộ độc thực phẩm tăng rất cao. Hơn nữa, nhu cầu tiêu dùng thực phẩm trong những tháng cuối năm đặc biệt tăng cao nhưng rất nhiều nguồn thực phẩm lại không rõ nguồn gốc xuất xứ rõ ràng. Nếu chúng ta không cẩn trọng, người tiêu dùng rất dễ mua phải, đem lại mối nguy cho bản thân và gia đình.
Tuy nhiên, mỗi người tiêu dùng chúng ta thường không chú trọng đến nguồn gốc của hàng hóa, vẫn vô tư tiêu thụ những mặt hàng này. Điều này đã vô hình chung tiếp tay cho việc lưu hành các sản phẩm không đúng quy trình đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm.
Càng về cuối năm thì lượng thực phẩm từ các nơi đổ dồn về thành phố của chúng ta càng nhiều. Vì vậy, vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm đang là vấn đề rất “nóng” đặt ra cho mỗi chúng ta nói riêng và cho toàn xã hội nói chung.
Trước tình hình này, để bảo vệ sức khỏe của mình và người thân trong gia đình, người tiêu dùng cần phải theo dõi thông tin và cẩn trọng trong việc lựa chọn sản phẩm có nguồn gốc sạch, chọn mua những nhãn hàng cam kết sử dụng nguồn nguyên liệu sạch trong quá trình sản xuất, đặc biệt không nên dùng hàng ngoại nhập mà không rõ xuất xứ sản phẩm. Không nên ham giá rẻ mà mua những thực phẩm không có nhãn mác, không ghi rõ nguồn gốc.
Như chúng ta đã biết thì hiện nay có một số cơ sở sản xuất vì chạy theo lợi nhuận mà quên đi đạo đức trong kinh doanh, xem thường sức khỏe của người tiêu dùng đã lén lút sử dụng các chất phụ gia trong quá trình sản xuất, chất phẩm màu ngoài danh mục như dùng hàn the, Rhodamin B, phoocmon trong nem chả, hạt dưa, bánh phở...;. Bên cạnh đó, một số cơ sở lợi dụng sự sôi động của thị trường thực phẩm vào dịp cuối năm này để tiêu thụ những mặt hàng giả, hàng nhái, hàng quá hạn sử dụng, hàng kém chất lượng...Vì vậy rất dễ gây tổn hại lớn đến sức khỏe của người tiêu dùng.
Và chính sự sôi động của thị trường thực phẩm vào những tháng cuối năm này đang đặt ra những vấn đề lớn về vệ sinh an toàn thực phẩm cho các cơ quan chức năng. Vì vậy, để bảo đảm an toàn thực phẩm vào dịp cuối năm, phòng ngừa ngộ độc thực phẩm, ngoài việc tăng cường công tác kiểm tra, các cơ quan chức năng cần đẩy mạnh kiểm soát thực phẩm nhập khẩu. Nhất là phải xử lý thật nghiêm mọi hành vi kinh doanh và sản xuất thực phẩm nguy hại, vi phạm các quy định của Nhà nước về an toàn, vệ sinh thực phẩm. Và trên hết, mỗi người hãy là người tiêu dùng thông thái, cần chủ động tự bảo vệ mình, chỉ nên mua và sử dụng các loại thực phẩm có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng, kiểm tra kỹ nhãn mác, tuyệt đối không sử dụng thực phẩm đã ôi thiu, mốc hỏng.
Bằng những biện pháp đồng bộ, từ các cơ quan chức năng cho đến người sản xuất và cuối cùng là người tiêu dùng, đều phải đồng tâm hiệp lực, thực hiện với mục tiêu giữ gìn sức khỏe cho thế hệ chúng ta hôm nay cũng chính là cho thế hệ con cháu mai sau...

Phan Thị Mến

Wednesday, 16 November 2011

Hịch ...Tiến sĩ

Ta cùng các ngươi
 Sinh ra phải thời bao cấp
 Lớn lên gặp buổi thị trường.
 
 Trông thấy:
 Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
 Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
 Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người
 Pháp dùng công nghệ gen chế ra cừu nhân tạo…
 
 Thật khác nào:
 Đem cổ tích biến thành hiện thực
 Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!
 Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
 Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ, mà vẫn chỉ hơn Lào, hao
hao Băng la đét.
 Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm
nguyên tử, ta cũng cam lòng.
 
 Các ngươi ở cùng ta,
 Học vị đã cao, học hàm không thấp
 Ăn thì chọn cá nước, chim trời
 Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến
 Chức nhỏ thì ta… quy hoạch
 Lương ít thì có lộc nhiều.
 Đi bộ A tít, Cam ry
 Hàng không Elai, Xi pic.
 
 Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
 Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dô dô”.
 Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
 Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít.
 Lại còn chính sách khuyến khoa
 Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền
thưởng.
 
 Thật là so với:
 
 Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đãi Khổng Minh,
 Buổi hiện đại bên Nga, Pu tin dùng Mét vê đép,
 Ta nào có kém gì?
 
 Thế mà, nay các ngươi:
 
 Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo
 Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn
 Giáo sư ư? Biết “Thần đèn” chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng
 Tiến sỹ a? Nghe “Hai lúa” chế tạo máy bay sao không tự ái?
 Có người lấy nhậu nhẹt làm vui
 Có kẻ lấy bạc cờ làm thích
 Ham mát xa giống nghiện “u ét đê”
 Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm
 
 Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung
 Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu
 Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi
 Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật
 Bệnh háo danh lây tựa vi rút com pu tơ
 Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1
 Mua bằng giả để tiến sỹ, tiến sy
 Đạo văn người mà giáo sư, giáo sãi.
 
 Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như rứa, thì mần răng hiểu được chuyện na
niếc na nô?
 Lại còn nhân cách đến vậy, đạo đức đến vậy, thì có ham gì bút bút nghiên
nghiên.
 
 Cho nên:
 
 “Tạp chí hay” mà bán chẳng ai mua
 “Công nghệ tốt” mà không người áp dụng.
 Đề tài đóng gáy cứng, chữ vàng, mọt kêu trong tủ sắt
 Mô hình xây tường gạch, biển xanh, chó ị giữa đồng hoang.
 Hội nhập chi, mà ngoại ngữ khi điếc, khi câm?
 Toàn cầu chi, mà kiến thức khi mờ, khi tỏ?
 Hiện đại hóa ư? vẫn bám đít con trâu
 Công nghiệp hóa ư? toàn bán thô khoáng sản
 Biển bạc ở đâu, để Vi na shin nổi nổi chìm chìm, lưởi bò liếm liếm
 Rừng vàng ở đâu, khi bô xít đen đen đỏ đỏ
 
 Thật là:
 
 “Dân gần trăm triệu ai người lớn
 Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con”!
 
 Nay nước ta:
 
 Đổi mới đã lâu, hội nhập đã sâu
 Nội lực cũng nhiều, đầu tư cũng mạnh
 Khu vực có hòa bình, nước ta càng ổn định
 Nhân tâm giàu nhiệt huyết, pháp luật rộng hành lang
 Thách thức không ít, nhưng cơ hội là vàng!
 
 Chỉ e:
 
 Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn
 Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu.
 Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài
 Tài cờ bạc không địch nổi hắc cơ quốc tế.
 Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư
 Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ.
 
 Hỡi ôi,
 
 Biển bạc rừng vàng, mà nghìn năm vẫn mang ách đói nghèo
 Tài giỏi thông minh, mà vạn kiếp chưa thoát vòng lạc hậu.
 
 Nay ta bảo thật các ngươi:
 
 Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy;
 Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ
 Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia
 Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại
 Mà lo học tập chuyên môn
 Mà lo luyện rèn nhân cách
 Xê mi na khách đến như mưa
 Vào thư viện người đông như hội
 Già mẫu mực phanh thây Gan ruột, Tôn Thất Tùng chẳng phải là to
 Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề, Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ
 
 Được thế thì:
 
 Kiếm giải thưởng “Phiu” cũng chẳng khó gì
 Đoạt Nô ben không là chuyện lạ
 Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày, lên Lơ xút, xuống Rôn roi
 Mà dân ta cũng hưng sản, hưng tâm, vào Vi la, ra Rì sọt.
 Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu
 Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng,
 Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí,
 Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm.
 Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một,
 Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền.
 Trí tuệ Việt Nam thành danh, thành tiếng
 Đất nước Việt Nam hóa hổ, hóa rồng
 Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương, phỏng có được không?
 
 Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển, gọi là Chiến
lược
 Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà
khoa học chính danh.
 Nhược bằng không tu thân tích trí, trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là
phường phàm phu tục tử.
 
 Vì:
 
 Lạc hậu, đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung
 Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung, không lo rửa nhục
 Giữ một ngọn cỏ, cành cây, giọt nước trong giang sơn ta cũng làm ta quên ăn
mất ngũ
 Mà các ngươi cứ điềm nhiên lo tranh quyền đoạt lợi
 Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng, giơ tay không mà thua giặc.
 Nếu vậy rồi đây không biết dân Việt ta đi về đâu nữa, ta cùng các ngươi há còn
mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa?
 
 Trí thức là nguyên khí quốc gia
 Cho nên ta mới thảo Hịch này
 Xa gần nghiên cứu
 Trên dưới đều theo!

(st)