Wednesday, 31 October 2012

NGHE VÀ NÓI



Phần đông mọi người chỉ biết nói chứ không biết nghe, và người thật sự biết nghe lại càng ít. Nghe quan trọng hơn nói, vì người biết nói tạo ấn tượng thông minh trước người khác, còn người biết nghe, tuy không tạo ra sự lóa mắt như người nói, nhưng tạo cảm giác quan tâm, gần gũi, thân thiết với người khác, càng có sức thu hút hơn.
Tâm lý con người rất là kỳ lạ, thích làm người thông minh, nhưng lại không thích làm bạn với người thông minh, mà họ thích tiếp cận với những người biết quan tâm, thân thiết, gần gũi. Vì vậy biết "nghe" nhiều khi quan trọng hơn biết "nói".Tầm quan trọng của lắng nghe không chỉ dừng lại ở đây. Bác sĩ cần lắng nghe lời của bệnh nhân để hiểu được tình trạng bệnh tật và cho thuốc, ông chủ xí nghiệp cần lắng nghe báo cáo của cấp dưới để đặt định đối sách giải quyết vấn đề. Mọi người đều cần phải lắng nghe để tạo sự liên thông với người khác.
Vấn đề là "thích nói không thích nghe" là một nhược điểm của con người.Chỉ cần để ý các buổi gặp gỡ không chính thức như các buổi liên hoan hay bàn chuyện phiếm, có những người bức bối muốn nói, không kịp chờ đợi người khác, người này vừa nói xong thì lập tức có người vội vã tiếp lời. Thậm chí còn xảy ra hiện tượng nhiều người tranh nhau nói. Qua đó bạn có thể thấy con người thích nói như thế nào!
Ví dụ như: người bán hàng nắm rõ nhược điểm nhân tính này nên để cho khách hàng được nói năng thoải mái. Bất luận khách hàng khen ngợi, thuyết minh, bác bỏ, oán thán hay cảnh cáo, trách móc, chửi mắng, người bán hàng đều cẩn thận lắng nghe bày tỏ sự quan tâm và coi trọng. Như thế mới giành được tình cảm của khách hàng và những báo đáp thiện ý. Vì vậy lắng nghe - hết lòng lắng nghe lời của khách hàng, bất luận là người mới vào nghề hay lâu năm là điều cần ghi nhớ suốt đời. Nhìn từ bên ngoài, những lời nói chủ động của khách hàng và sự lắng nghe bị động của người bán hàng thì tựa như khách hàng đang năm ưu thế tuyệt đối, còn ngưới bán hàng rơi vào thế bị động bất lợi. Kỳ thực không phải như vậy. Người nghe, tức người bán hàng có lợi hơn khách hàng, tức người nói. Vì sao? Các nhà khoa học đã chứng minh, với tốc độ nói khoảng 125 từ/1 phút, còn tốc độ tư duy của người nghe thì gấp bốn lần người đang nói, khi người nói còn đang mải suy nghĩ về nội dung nói thì người nghe đã đủ thời gian để mổ xẻ, phân tích, kiểm thảo ý kiến khách hàng, từ đó có sự ứng phó thích hợp.
Vì vậy, người bán hàng biết lắng nghe, thì nhìn bề ngoài như đang thế yếu, nhưng kỳ thực người đó đang ở thế mạnh. Người ta thường nói: "Nói là bạc, im lặng là vàng". Nên đổi câu này thành: "Nói là bạc, lắng nghe là vàng" thì xác đáng hơn.

D.N 

Tuesday, 30 October 2012

THÔNG BÁO

Do trở ngại đường truyền khi đăng nhập, việc post bài bị trễ hơn thường lệ.

BBT

Friday, 26 October 2012

NGHỆ THUẬT TUYÊN TRUYỀN


  
Bậc thầy của nghệ thuật này chính là Paul Joseph Gobbels.
Tiến sĩ Paul Joseph Gobbels (1897–1945) là Bộ trưởng Bộ Thông tin Quần chúng và Tuyên truyền của Đức Quốc xã, cánh tay phải của trùm phát xít Adolf Hitler về tuyên truyền và vận động. Sau khi Hitler tự sát, ông giữ chức Thủ tướng Đức trong một ngày, chấp thuận việc hạ sát sáu đứa con của mình rồi tự sát.

Cách thức tuyên truyền của ông hết sức đơn giản, nhưng hiệu quả cao đến bất ngờ đó là: một vấn đề, không biết thật hay giả, nhưng cứ được tuyên truyền lập đi lập lại, với tần suất cao ngất trời thì cuối cùng quần chúng sẽ coi thông tin đó là sự thật hiển nhiên.

Chính ông, sau Hitler, là người đã sản sinh những huyền thoại. Các huyền thoại này đã in sâu vào tâm trí người dân Đức thời đó, thành một sức mạnh tinh thần ghê gớm và tàn bạo, làm vùng phát lên chiến dịch tiêu diệt người Do Thái và Thế chiến II tàn khốc.

Ngày nay trong thời đại thông tin, chúng ta một lần nữa lại thấy sức mạnh to lớn của tuyên truyền, và cách thức không mấy khác so với thời ông Gobbels đã sử dụng.

Nhưng có một điểm khác ngày xưa là: trình độ dân trí bây giờ đã cao hơn  trước và họ biết sử dụng thông tin đa chiều để kiểm chứng thông tin bằng kinh nghiệm và thực tế cuộc sống để tự rút ra kết luận cho riêng mình.
Không như thời ông Mao bên Trung Quốc, dân chúng đói meo mà chính phủ vẫn tung hô thành tích "Đại nhảy vọt", và dân đói lã nhưng cứ mông lung tự hỏi cơ địa mình hình như "bị sai lệch gì đó?" vì "chính phủ khẳng định dân chúng thực sự no ấm, nông lương được xuất khẩu vố khối sang Liên Xô và Đông Âu kia mà..."

Vậy nghệ thuật tuyên truyền suy cho cùng chỉ bền vững trên cơ sở sự thật của thông tin. Thiếu tính sự thật, dù tuyên truyền tài giỏi đến đâu cũng thì cuối cùng cũng bị xã hội đào thải, như chính ông Gobbels đã phải trả giá bằng mạng sống của vợ chồng ông và sinh mệnh của 6 đứa con thơ vô tội.

PVH

Wednesday, 24 October 2012

TỰ DO HỌC THUẬT


 PGS.TS Lê Cung - Phó Hiệu trưởng Trường 
Đại học Bách khoa-Đại học Đà Nẵng

Tự do có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với tiến bộ xã hội, và phát triển của văn minh nhân loại, trong đó có khoa học.

Gần đây, khi tham gia một buổi bảo vệ luận án TS Kinh tế, nghe một giáo sư người Huế, nay công tác tại phía Nam phản biện luận án tiến sĩ kinh tế của một nghiên cứu sinh có câu:
"Tại sao trong phần "Cơ sở lý luận" tác  giả chỉ có trích dẫn hoàn toàn K.Mác và Lê Nin, thế các nhà kinh tế học hiện đại khác đi đâu hết. Hơn nữa theo tôi, tác giả có sự nhầm lẫn và chưa phận biệt rõ giữa hai khái niệm : "hiệu quả" và "hiệu quả kinh tế" vì vậy sự phân tích trong nhiều chương, đoạn của luận án Kinh tế thiếu sức thuyết phục".

Trong thời buổi hiện nay, phản biện như vậy cũng có thể gọi là khách quan, khoa học và khá "tự do" và chân tình, tôn trọng sự thật khoa học...

Hôm nay, đọc được bài viết của PGS Tiến sĩ sử học Lê Cung về "Luận án Tiến sĩ Y khoa của một tù nhân Côn Đảo" đăng trên báo Hồn Việt số 63 tháng 10/2012, chúng ta mới thấy được tình trạng "tự do học thuật" của Đại học Y khoa Huế trước 1975.

Theo đó, tác giả đã lược thuật lại luận án của nghiên cứu viên Nguyễn Minh Triết bảo vệ tại hội đồng trường Đại học Y khoa Huế ngày 29/1/1972. Ông Triết vốn là sinh viên yêu nước, bị chính quyền Nguyễn Văn Thiệu bắt giam tại Côn Đảo trong hơn 3 năm.

Ta hãy lắng nghe lời phát biểu tại buổi lễ bảo vệ của GS Bùi Duy Tâm, chủ tịch hội đồng (xin trích dẫn): "Sự thành công của luận án đã đền đáp một phần xương máu của người tù".

Với luận án này ông Triết đã được xếp thủ khoa. Sau đó tạp chí Đối Diện xuất bản tại Sài Gòn thời đó đã cho đăng toàn bộ phần thứ nhất của luận án gồm ba chương (I,II,III).

Tự do học thuật muôn năm!

PVH

Monday, 22 October 2012

HOẠT ĐỘNG TẶNG ÁO PHAO CHO NHÓM NGƯỜI THAM GIA PHÒNG CHỐNG LỤT BÃO Ở THÔN ĐẬP GÓC – XÃ PHÚ MỸ - HUYỆN PHÚ VANG





Đập Góc là một thôn nằm bên đầm phá rất thấp trũng của xã Phú Mỹ và nằm khá cách biệt so với các thôn khác ở trong xã. So với người dân ở các thôn khác thì đời sống của người dân ở Đập Góc còn nhiều khó khăn, đa số người dân ở đây sống bằng nghề đánh bắt và nuôi trồng thủy sản, trẻ em ở đây ngoài thời gian đi học chữ ở lớp học ghép miễn phí còn tranh thủ thời gian để phụ giúp bố mẹ công việc đánh bắt và nuôi trồng thủy sản ở trên đầm phá. Do Đập Góc nằm cách biệt so với các thôn khác ở trong xã, lại nằm bên đầm phá rất thấp trũng nên hàng năm cứ vào mùa mưa lũ thì người dân ở đây lại cảm thấy rất lo lắng, nếu nhìn từ xa thì Đập Góc trông giống như một hòn đảo nhỏ và phương tiện đi lại chủ yếu của người dân trong mùa này là bằng thuyền rất nguy hiểm. Mặc dù đa số người dân ở thôn Đập Góc đều sống bằng nghề đánh bắt và nuôi trồng thủy sản ở trên đầm phá nên khá quen thuộc với môi trường sông nước, nhưng vào mùa mưa lũ do mức nước cao hơn và chảy mạnh hơn so với bình thường nên người dân rất lo lắng cho tính mạng và tài sản của mình sẽ bị nước cuốn trôi, đặc biệt là tính mạng của trẻ em ở trong thôn. Để giúp người dân trong thôn hạn chế những thiệt hại do mưa lũ gây ra, một số người dân trong thôn đã chủ động thành lập một nhóm người tham gia phòng chống lụt bão nhằm mục đích bảo vệ tính mạng và tài sản của người dân trong mùa mưa lũ, nhưng phần lớn những người tham gia nhóm phòng chống lụt bão này đều không có áo phao hỗ trợ nên cũng rất nguy hiểm đến tính mạng. Vì vậy để giúp những người trong nhóm phòng chống lụt bão yên tâm hơn khi giúp người dân trong thôn bảo vệ tính mạng và tài sản trong mùa mưa lũ, chúng tôi đã trích một khoản kinh phí mà nhà hảo tâm gửi tặng để mua áo phao tặng cho những người tự nguyện tham gia nhóm phòng chống lụt bảo ở Đập Góc. Nhận được áo phao chúng tôi trao tặng mọi người trong nhóm đều rất vui mừng, phấn khởi, vì bản thân họ đều biết rất rõ sự nguy hiểm khi đi lại trên sông nước vào mùa mưa lũ nếu không có áo phao hỗ trợ, đặc biệt là khi còn phải giúp bảo vệ tính mạng và tài sản của những người dân khác trong thôn, nhưng do điều kiện kinh tế của người dân ở đây còn nhiều khó khăn nên không có tiền để mua ao phao hỗ trợ cho những người tham gia phòng chống lụt bão để họ yên tâm trong công tác. Với những chiếc áo phao mà chúng tôi trao tặng hy vọng trong mùa mưa bão năm nay, những người tham gia phòng chống lụt bão ở Đập góc sẽ yên tâm hơn khi đi lại trên sông nước, cũng như giúp người dân hạn chế tối đa những thiệt hại về người và tài sản do thiên tai gây ra.


              Nguyễn Xuân Quý

Friday, 19 October 2012

NUÔI CHIM BỒ CÂU – LÀM GIÀU NÔNG THÔN

Trong nông nghiệp nông thôn ta từ xưa tới nay, đã phát triển nhiều loại cây trồng, vật nuôi mang lại giá trị kinh tế cao, giúp nông dân xóa đói giảm nghèo, cải thiện đời sống, tiến tới làm giàu. Trong đó, phải kể đến mô hình làm giàu nông thôn từ việc nuôi chim bồ câu. Hiện nay, mô hình này đang được bà con nhân rộng ra nhiều địa phương cả nước, phổ biến ở các tỉnh: Bắc Giang, Thái Nguyên, Bắc Ninh, Hải Dương, Thanh Hóa, Quảng Trị, Đắk Lắk, Bình Định,…
Quy trình nuôi chim bồ câu khá đơn giản, không đòi hỏi đầu tư nhiều, nhu cầu thị trường rất lớn, hiệu quả kinh tế từ nuôi chim bồ câu đã được khẳng định, đem lại thu nhập lớn cho bà con nông dân. Chim bồ câu ra ràng thường được dùng làm thực phẩm như nấu cháo, hầm thuốc bắc để tẩm bổ sức khoẻ. Theo đông y, thịt bồ câu tính bình, vị mặn, dinh dưỡng phong phú, thơm, vị ngọt, là loại thực phẩm tốt cho người già, trẻ em, người bệnh và sản phụ. Thịt chim bồ câu có tác dụng bổ thận kiện tì vị, ích khí huyết, dùng cho trường hợp gầy yếu, hư nhược, tiêu khát, hay quên, mất ngủ, thần kinh suy nhược, dinh dưỡng không tốt,… Chính bởi những đặc tính quý này nên thịt chim bồ câu rất có giá trên thị trường.
So với các loại gia cầm khác thì nuôi chim bồ câu không khó, bởi chúng rất ít bị bệnh lại dễ tính, chỉ cần làm cho chim bồ câu chỗ ở thoáng mát, sạch sẽ và đầy đủ ánh sáng là được. Về nguồn thức ăn thì rất đơn giản, một ngày chim bồ câu ăn 2 bữa, chủ yếu là thóc và ngô cùng với nguồn nước uống sạch. Không phải lo về tiêu thụ sản phẩm, vì bồ câu là thức ăn quý và bổ dưỡng nên khách hàng thường vào tận nơi đặt hàng, nhiều khi không có đủ để cung cấp ra thị trường. Và điều quan trọng hơn hết là nuôi chim bồ câu rất kinh tế, nó mang lại nguồn thu nhập ổn định và đều đặn nếu bà con biết chịu khó tìm tòi, học hỏi những mô hình kỹ thuật, cách chăm sóc, phòng bệnh… Nếu nhân rộng với qui mô lớn thì mỗi người có thể làm giàu với mô hình nuôi chim bồ câu đang ngày càng phát triển này.

H.S

Thursday, 18 October 2012

HY VỌNG & THẤT VỌNG





Đập thủy điện Dakrong 3 mới nghiệm thu xong đang trong quá trình tích nước thì bị vỡ tan hoang. Dưới đây là một vài ý kiến ghi nhận của phóng viên  tại vị trí đập vừa mới bị vỡ.

"Tại hiện trường, những khối bêtông khổng lồ vỡ ra từ thân đập bị trôi xuống hạ lưu nơi xa nhất chừng vài trăm mét. Bên ngoài những khối bêtông này lòi ra lưa thưa những que sắt, loại lớn nhất có phi 16, những que sắt này không có dấu bị kéo đứt, gãy mà đa số vẫn còn nguyên vẹn. Điều này cho thấy, sắt được kết cấu cho từng khối bêtông riêng rẽ, chúng không được hàn hoặc tổ chức kết cấu cho toàn bộ thân đập. Tại những nơi bêtông bị bể ra, bằng mắt thường có thể nhìn thấy rất nhiều tạp chất gồm đất, gỗ, củi..., một số nơi có thể dùng tay bẻ bêtông vẫn rời ra từng cục. Ngay dưới chân thân đập, nơi chỉ chịu áp lực nước xối từ trên cao xuống, bêtông cũng bị xói trôi nhiều đoạn, lòi ra những que sắt nhỏ. 

       Còn ngay tại vị trí đáy đập, nơi phần nổi của đập vừa bị cuốn trôi hôm 7.10, cũng chỉ thấy lòi lên những que sắt loại nhỏ. Một người thợ xây dựng, chuyên nhận làm nhà ở cho cư dân ở địa phương nói: “Tôi không phải kỹ sư, nhưng nhìn vào kết cấu sắt trong các khối bêtông và nơi đáy đập, tôi nghĩ sắt như vậy vừa ít, vừa quá nhỏ, không đủ để giữ hàng trăm tấn bêtông thế này”.

Việc xây đập thủy điện ai cũng biết có nhiều tác dụng như: hạn chế lũ, điều tiết nước tưới tiêu cho nông nghiệp về mùa khô, phát điện, cải thiện tiểu khí hậu khu vực  dự án, tạo công ăn việc làm cho dân địa phương, góp phần phát triển kinh tế khu vực và bảo đảm nguồn năng lượng quốc gia...

Biết bao nhiêu là hy vọng...thế mà nghe tin như sét đánh ngang tai, bổng nhiên trở thành thất vọng khôn cùng không chỉ đối với người dân địa phương mà còn cả với bất cứ ai còn mang trong mình một chút liêm sĩ.

Không biết còn có bao nhiêu con đập như vậy đang và sẽ sắp được nghiệm thu để đưa vào sử dụng trên đất nước ta?
Ôi! Cay đắng quá!

PVH