Monday, 13 April 2015

NHÌN LẠI THẢM HỌA HÀNG KHÔNG …


Ngoài những mối nguy cơ từ hiểm họa IS – một tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo tự xưng hay việc cô lập loại bỏ Nga ra khỏi nhóm các nền kinh tế phát triển hàng đầu thế giới G8, hay vụ xả súng đẫm máu ở tòa soạn báo Charlie Hebdo thì những vụ thảm họa hàng không  gần đây đã và đang là đề tài gây nhức nhối và bàng hoàng cho cả thế giới khi liên tục xảy ra những vụ rơi máy bay xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Dù lý lẽ được đưa ra là vô tình hay cố ý chăng nữa thì suy  cho cùng an ninh hàng không đã và đang phần nào chứng tỏ cho cả thế giới thấy rằng tình trạng kiểm tra còn lỏng lẻo, chủ quan với khá nhiều lổ hổng trong nhiều khâu, đã phần nào gây nên những hậu quả đáng tiếc kinh hoàng cho toàn nhân loại mà điển hình là hãng hàng không Malaysia liên tiếp chứng kiến các vụ việc đau lòng từ vụ mất tích bí ẩn của máy bay MH 370 và không lâu sau đó là MH 17 rơi ở miền Đông Ukraine khiến tất cả 298 người trên máy bay bị thiệt mạng, vụ máy bay Air Asia rơi trên biển Java và gần đây nhất là vụ rơi máy bay của hãng hàng không Germanwings mà nguyên nhân điều tra ban đầu là do cơ phó Andreas Lubitz đã chiếm quyền kiểm soát máy bay và cố tình lao vào núi khi đang trên hành trình từ Tây Ban Nha về Đức làm toàn bộ 150 người trên khoang thiệt mạng. Có thể nói máy bay từ lâu luôn được xem là phương tiện đi lại an toàn nhất nhưng nhìn lại những gì thế giới đã chứng kiến qua một loạt rơi máy bay thảm khốc đã chứng minh một điều rằng trên đời này không có cái gì là an toàn tuyệt đối, khoảng cách giữa sự sống và cái chết là rất mong manh, những điều ít xảy ra cũng đã xảy ra âu đó cũng là triết lý của cuộc đời, giờ đây tôi chỉ biết tóm gọn vỏn vẹn trong hai từ “ số mệnh”.
NT



Sunday, 12 April 2015

KỲ DIỆU SỨC MẠNH CÂY XANH & LÒNG NGƯỜI XỨ HUẾ


Chuyện góp nhặt ngày cuối tuần.

Theo lời anh đánh giày bên lề đường Trương Định  sát sau Khách sạn Morin Huế, cây xà cừ được đánh số 91 có tuổi đời phải trên trên 30. Vì khi anh đến đây hành nghề lần đầu cây đã có đó và lớn lắm rồi.

Cây trông nghiêng và sắp ngã ra đường nhưng không ai dự tính triệt hạ nó hết .

Cục U  trên thân cây lồi ra hè đường có lần đã làm toạc trần một xe du lịch 12 chổ ngồi, nhưng bác tài xế cho đó là do lỗi của mình nên không "kiện cáo" và bắt cây "đền bù" chi cả. Chỉ xuống xe mà cười trừ rồi xuýt xoa"  U chi mà u lạ rứa hè..." rồi lên xe đi tiếp.

Cây hiên ngang vươn cành, đâm chồi nảy lộc bốn mùa không chút âu lo, che bóng mát, và làm đẹp cho môi trường chung quanh.

Đừng đi đâu cả cây nhé, hãy đứng đó với người dân Cố đô Huế rất yêu mến môi trường, thiên nhiên, con người. Chúng tôi sẽ yêu mến, bảo vệ cây, giữ cho gốc luôn có màu xanh bất diệt.

PVH

Saturday, 11 April 2015

Thầy và thợ


Như chúng ta đã biết thì vấn đề thừa thầy thiếu thợ đang là một trong những điểm nóng của xã hội. Hàng năm, với một số lượng lớn sinh viên của các trường, các ngành tốt nghiệp nhưng thị trường việc làm cho người lao động thì không có nhiều. Cung không đủ cầu. Chính điều này đã làm ảnh hưởng không nhỏ đến cuộc sống cũn như tinh thần của các bạn trẻ.
Mặc dù vấn đề thất nghiệp sau khi ra trường ngày càng nhiều nhưng hàng năm số lượng học sinh đăng ký thi Đại học lại rất lớn. Hầu hết, các bậc phụ huynh cũng như các em đều nghĩ rằng, chỉ có vào đại học là con đường thành công nhất. Bằng bất cứ giá nào cũng phải thi đậu đại học, mà các em và các bậc phụ huynh cũng không ngờ đến là liệu sau khi ra trường có việc làm hay không? Chính tâm lý của chúng ta như vậy nên vấn đề thừa thầy thiếu thợ hiện đang là vấn đề nan giải của các nhà chức năng.
Ngày nay, tấm bằng cử nhân không còn là lá bài chủ chốt để đem đến sự thành công của mỗi chúng ta. Bởi thị trường lao động đến thời điểm này thì hầu hết đều có trong tay tấm bằng đại học và sau đại học. Hơn nữa, vấn đề đào tạo ở các trường chúng ta chỉ dựa trên lý thuyết, thiếu kỹ năng nghề nghiệp nên các cử nhân mới ra trường còn khá nhiều bỡ ngỡ, khó nắm bắt công việc. Trong khi đó các nhà tuyển dụng lại có yêu cầu cao với người lao động nên khó tránh khỏi các cử nhân không có việc làm hay làm trái ngành nghề. Trong khi đó, tại các công xưởng, nhà máy thì lại thiếu những người thợ có tay nghề cao để đáp ứng các nhu cầu công việc.
Cũng có không ít các bạn sinh viên sau khi ra trường không có việc làm, lúc này lại mới bắt đầu đi học nghề để hỗ tr thêm cho công việc. Lại quay về vạch xuất phát ban đầu. Chính vì vậy, chúng ta đừng đặt nặng vấn đề rằng, chỉ có lấy bằng đại học mới thành công. Nếu chúng ta đi đường thẳng không được thì hãy đi đường vòng. Vì con đường nào rồi cũng dẫn chúng ta đến thành công nếu chúng ta có cố gắng.
PTM


Friday, 10 April 2015

BÓI TOÁN


            Việc bốc quẻ bói để dự đoán tương lai cho một người nào đó hoàn toàn là câu chuyện của học thuật, tỷ lệ đúng sai chỉ mang tính chất chiêm nghiệm để tham khảo chứ không hoàn toàn chính xác. Tuy nhiên, hiện nay do cuộc sống có quá nhiều bất ổn và ngày càng có nhiều căn bệnh lạ tai quái mà y học chưa giải quyết được, đặc biệt là do khủng hoảng niềm tin quá lớn không có gì khỏa lấp được, con người sống trong lo lắng, hoang mang mà không biết tin vào cái gì để định hướng cho cuộc sống nên có rất nhiều người tìm đến những kiến giải mang tính chất tâm linh, hoang đường. Nắm được tâm lý của những người đi xem bói nên ngày càng có nhiều người “ đội cốt” thần linh để hành nghề bất chính, và họ thường mượn bóng thần linh để phán cho những người đi xem những đều không tốt như bị cô này, cậu nọ hay bị tổ tiên quở trách. Và để hóa giải đều này thì họ yêu cầu người đi xem phải tổ chức lễ cúng với vô số các lễ vật rất tốn kém. Thông thường thì những người này họ lập thành ê kíp với đầy đủ các dịch vụ, từ thợ làm hàng mã, thầy bói, thầy cúng…cùng hợp tác với nhau để kiếm tiền. Vì thế mà đã có không ít người cả tin đã tốn không ít tiền bạc vào cuộc chơi tâm linh lãng phí này.
            Việt Nam là một vùng đất giàu văn hóa tâm linh và việc xem bói là nhu cầu riêng của mỗi người. Tuy nhiên, trước khi đi xem bói thì mỗi người cần có những hiểu biết để có cách giải quyết vấn đề bế tắc của mình để khỏi quá u mê theo những lời nói hoang đường không có căn cứ để rồi tiền mất, tật mang…

            XQ

Thursday, 9 April 2015

HÀNG HIỆU XÁCH TAY


          Hiện nay, trao lưu dùng hàng hiệu xách tay của người Việt Nam đang có xu hướng dân cao. Việc sử dụng loại hàng hóa này một phần vì người tiêu dùng tin tưởng đây là một trong những sản phẩm có chất lượng, tiền nào của nấy.

          Trong khi đó khó có ai biết được những sản phẩm như thế này có thể từ hành vi ăn cắp vặt của những kẻ xấu xa trên đất nước khác rồi từ đó chuyển về Việt Nam tiêu thu.

          Đã có nhiều trường hợp người Việt Nam bị bắt ở Đài Loan, Nhật Bản, Thái Lan kể cả những người có trí thức, có địa vị trong xã hội.

          Nhiều nước trên thế giới có bảng cảnh báo bằng tiếng Việt đã khiến không ít người Việt Nam cảm thấy xấu hổ khi hình ảnh đang xấu dần bởi sự tham lam của một số ít cá nhân như ông cha ta có câu “con sâu làm rầu nồi canh”.

          Nên chăng cần tẩy chay hàng hiệu xách tay đôi khi cũng là một cách giảm thiểu tình trạng “chôm chỉa” của số ít bộ phận này từ đó làm hình ảnh Việt Nam trong mắt các nước trên thế giới tốt đẹp hơn.

DT.

Monday, 6 April 2015

THỰC TẾ, KHOA HỌC, TRIẾT HỌC...




Thực tế rất đơn giản như : đói thì phải ăn, khát thì phải uống, lạnh thì phải mặc ấm, nóng quá thì phải tìm cách làm sao giảm nóng...và cứ như vậy. Thực tế chính là đời thường vậy.
Khoa học nói nôm na là làm cho con người đáp ứng nhu cầu của mình một cách ngày càng thuận tiện hơn như  lấy lại ví dụ trên chẳng hạn "giảm nóng": có nhiều cách-có sử dụng khoa học như: cởi bớt áo quần, mặc chất liệu chgiảm nóng, chống nóng, sử dụng quạt tay ( mo cau, tre, xếp,) quạt chân ( chân kéo dây lên xuống, qua lại...), quạt điện, rồi tới điều hòa, hoặc là tủ lạnh tạo đá thêm vào nước giải khát...BIA...
Triết học thì trừu tượng hơn hai phạm nêu trên, tổng hợp hơn  phạm trù Tôn giáo vốn chỉ thiên về đề cao tinh thần; triết học giải quyết các vấn đề cơ bản và bao quát vũ trụ - vật chất và ý thức.
Nói vòng vo như vậy để quay lại cái chân phương nhất là thực tế, mà thực tế nhất của thảo dân bất kỳ quốc gia chế độ, cá nhân nào đều là:
- Ăn cái gì và như thế nào?
- Đi lại bằng gì và như thế nào?
- Sống trong ngôi nhà nào?
- Học hành ra sao?
- Sinh hoạt văn hóa, tâm linh, giải trí theo cách nào?
- An ninh trật tự có đảm bảo không?
- Môi trường sống có bị ô nhiễm không?
---
Đó, đó, người dân họ cần cái thực tế chứ không cần biết quá nhiều những cái trừu tượng-rất khó thấy, mà ngay cả một vị rất cao hàng đầu ở xứ này tâm tư đại khái rằng :  " Không biết cuối thể kỷ này xứ ta đã xây dựng thành công... được hay chưa nữa..."
Mới thấy rằng "Thực tế cuộc sống" là muôn năm!!!


PVH

Thursday, 2 April 2015

THỀ KHÔNG THAM NHŨNG


“Người lấy của công về làm của tư, xin thần linh đả tử...
làm tôi bất trung, làm con bất hiếu, xin thần linh tru diệt

          Đọc báo Dân trí thấy bài viết về lễ hội thề không tham nhũng – Minh Thề ở Kiến Thụy, Hải Phòng vừa thấy thích vừa buồn. Thích vì đây là một lễ hội lạ, phù hợp vào mọi thời đại, mọi nơi, mọi chỗ. Tuy chỉ là một lễ hội mang tính duy tâm nhưng nó giúp cảnh tỉnh con người, khiến cho con người sống có trách nhiệm với cộng đồng hơn. Buồn vì nó hay mà không được mọi người hưởng ứng và không được nhân rộng ra khắp nơi để cho mọi thành phố, huyện, xã phường, cơ quan học tập.

          Hiện nay, người ta tổ chức và duy trì nhiều lễ hội hay như  cúng rằm, 23 tháng 5 Âm lịch, mồng 5 tháng 5 Âm lịch, tất niên cuối năm,… mọi người thậm chí là cơ quan đua nhau làm thức ăn, đốt vàng mã nhằm tưởng nhớ đến người đã khuất, nhớ đến cội nguồn. Như vậy họ đã làm tròn trách nhiệm với người chết, vậy còn người sống thì sao? Có lẽ chỉ có lễ Minh Thề mới tập trung nhiều nhất việc duy trì  bảo tồn kỷ cương phép nước cho người sống. Từ xưa đến nay vấn nạn tham nhũng đã gây ra biết bao thiệt hại cho cơ quan, nhà nước và nhà nước luôn đề cao vấn  đề chống tham nhũng. Vậy thì lễ hội Minh Thề nên được nhân rộng và đề nghị mọi người hưởng ứng, nhưng đầu tiên ai sẽ là người dũng cảm đứng ra thề đây? Có lẽ lại là những người khốn khổ thôi….

 

          Có tật thì lại giật mình, có gan cướp của người khác nhưng sợ chết là tâm lý chung cho những nhà tham nhũng. Thôi thì cũng còn may là họ còn sợ trời tru đất diệt đấy!
AD