Tuesday, 17 January 2012

NỖI BUỒN THƯỞNG TẾT CHO GIÁO VIÊN

Trong bối cảnh giá cả nhiều mặt hàng tiêu dùng thiết yếu tăng mạnh thì chuyện thưởng Tết đang trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết vì dù ít, dù nhiều thì đó cũng là một sự “cứu cánh” đối với không ít gia đình. Tuy nhiên, đối với đội ngũ giáo viên, thưởng Tết dường như là điều gì đó quá xa vời và điệp khúc buồn mang tên “thưởng Tết” vẫn là nỗi buồn nói mãi. Nỗi lo cơm áo gạo tiền vẫn luôn canh cánh
Sau một năm làm việc cật lực, dành tất cả tâm sức với nghề để vun đắp tài năng và trí tuệ cho đất nước, không ít giáo viên đều chạnh lòng với thưởng Tết, thậm chí có thầy cô còn quên mất cả khái niệm thưởng Tết đặc biệt là giáo viên ở vùng sâu vùng xa. Khi đem ra so sánh với những cán bộ, công nhân viên hiện đang làm việc tại các doanh nghiệp, thậm chí là ngay cả những đơn vị hành chính sự nghiệp, được khoán biên chế đều có tiền thưởng Tết, thưởng lương tháng 13 thì đó thực sự là một nghịch lý khó hiểu.
Và trong tất cả các bậc học, có lẽ bậc giáo dục mầm non và tiều học chịu nhiều thiệt thòi hơn cả. Giáo viên mầm non thường xuyên phải đứng lớp từ 8-10h/ ngày nhưng tiền thưởng tết cao nhất cũng chỉ 300 -400 ngàn đồng/người. Lí do các trường đưa ra đều là trường đông giáo viên, mỗi lớp học mầm non thường có tới 2-3 cô, ngân sách của trường chỉ đủ để chi trả lương hàng cho giáo viên nên không có nhiều dư giả cho chuyện thưởng tết bởi trường không có thêm thu nhập nào khác. Chính vì vậy mà thưởng Tết đối với giáo viên vẫn chỉ là “có cho vui, có cho đỡ tủi”.
Quả thật trong bối cảnh người người, nhà nhà đang bàn tán và mong chờ những khoản tiền thưởng Tết để chuẩn bị cho một cái Tết ấm cúng, đầy đủ thì chuyện “không mong chờ thưởng Tết” của đội ngũ giáo viên vô hình chung lại khiến người ta giật mình, thậm chí là kinh ngạc. Nhưng nếu đi sâu tìm hiểu thì mới thấy đây không phải là lời nói suông.

Ngọc Thủy

Monday, 16 January 2012

THÔNG BÁO NHÂN SỰ MỚI CỦA HĐQT

Ngày 14 tháng 01 năm 2012
Kính gửi:
Thành viên danh dự Hội Đồng Quản Trị (HĐQT)
Trung Tâm Khuyến Khích Tự Lập (TTKKTL)
Thành viên đương nhiệm HĐQT/ TTKKTL
Tổng Giám Đốc TTKKTL

Thưa quí vị:
Theo nội qui của Trung Tâm Khuyến Khích Tự Lập, Hội đồng Quản Trị gồm
ít nhất ba người, trong đó có một nhân sĩ Việt Nam tại Huế và hai
người bỏ tiền sáng lập Trung Tâm là bà Đoàn Thu Lê và tôi.
Từ 1999 tới nay, tôi nhận trách nhiệm chủ tịch HĐQT, điều khiển mọi
công việc của Trung Tâm với sự cộng tác đắc lực tại Huế của Tổng Giám
Đốc và các nhân viên Ban Điều Hành. Mọi quyết định lớn của TTKKTL tôi
đều có hội ý với bà Đoàn Thu Lê và ủy viên tại Huế.

Trong những năm 2010 - 2011, vì nhiều công việc, tôi đã nhờ bà Đoàn
Thu Lê làm quyền Chủ Tịch và được biết mọi công việc đều trôi chẩy với
sự cộng tác của ủy viên Phan Cảnh Việt Cường và Tổng Giám Đốc Phan Văn
Hải.
Nay vì sức khỏe và các công việc khác, tôi xin từ chức chủ tịch HĐQT
và đề nghị bà Đoàn Thu Lê nhận trách nhiệm chủ tịch.
Bà Đoàn Thu Lê đã đồng ý nhận trách nhiệm chủ tịch chính thức từ ngày
14 tháng 1, 2012.

Theo nội qui, mọi chức vụ trong HĐQT của TTKKTL đều có nhiệm kỳ ba năm
và được tái nhiệm một lần, ngoại trừ hai người sáng lập ra TTKKTL thì
có thể tái nhiệm nhiều lần. Chủ Tịch HĐQT có toàn quyền chỉ đạo Tổng
Giám Đốc trong công tác điều hành Trung Tâm. Chủ Tịch phải hội ý với
các ủy viên khi có quyết định lớn như ngân sách, đường lối liên hệ với
chính quyền, và những hứa hẹn có ảnh hưởng lâu dài tới tiếng tăm và sự
sống còn của Trung Tâm.

Kính thư,


Phùng Liên Đoàn
(đã ký)

Friday, 13 January 2012

GỌI TÊN DÂN...

Có nhiều cách để gọi tên DÂN.
Trịnh trọng thì gọi là nhân dân, quần chúng, lực lượng cách mạng, đồng bào.
Cửa miệng thì gọi là  người dân, dân dã, dân lao động...
Chơi chữ thì có người dùng chữ  dân gian, thảo dân, dân cỏ, dân đen...

Cũng là con người đó, khi cần tới họ thì lực lượng chính trị  nêu vai trò của DÂN lên cao vút. Là gốc, là người lật thuyền, là người nâng thuyền, là giai cấp bị bóc lột lực lượng chính của mọi cuộc cách mạng (tư sản, xhcn...).

Bản chất của người dân là người lao động vốn hiền lành, cục mịch, chăm chỉ như chính vẽ đẹp tự nhiên của ruộng vườn, làng bản, cây cỏ, hoa lá, tiếng ru, khói lam chiều, con ong... Biết bao bài thơ, bài hát, bài báo ca ngợi họ không nguôi!

Thế mà đùng một phát, cũng người dân lành đó, sau một phút giây “xoay chuyển” đã trở thành dân ác, kẻ giết người, kẻ phạm tội có tổ chức, hung hãn côn cồ.

Ta không nói tới anh Chí Phèo hay chị Dậu thời thực dân phong kiến.
Không nói tới thằng Xăm trong Hòn Đất của Anh Đức.
Không đề cập tới bức xúc của bài học Thái Bình mấy chục năm trước.
Câu chuyện mới xảy ra tuần trước vừa mới đây thôi, một người đáng lẽ được tuyên dương anh hùng lao động thời đổi mới lại phạm tội giết người.(*)

Nguyên nhân nào dẫn tới sự đổi thay lớn như vậy?

Phải chăng cần có một nhà văn nào đó xuất hiện với tiểu thuyết mới có tựa đề “Tắt Điện” để phản ảnh được những gì  đang xảy ra trong giai đoạn hiện nay.

Ai sẽ thay thế tiểu thuyết gia vang bóng Ngô Tất Tố để châm ngòi cho dòng văn học phê phán hiện thực vốn đang nguội lạnh bấy lâu đây?


PVH

Wednesday, 11 January 2012

NỖI THIỆT THÒI CỦA TRẺ EM NGHÈO

Như chúng ta đã biết thì trẻ em là nguồn hạnh phúc của gia đình, là tương lai của cả dân tộc, là lớp người sẽ tiếp tục kế nghiệp giữ gìn và bảo vệ Tổ quốc. Chính vì vậy mà xã hội của chúng ta luôn có câu khẩu hiệu rằng: hãy dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho trẻ em. Tuy nhiên, theo tôi thì câu nói này chỉ đúng với những em được sinh ra trong một gia đình khá giả . Bởi vì , hiện nay ở nước ta còn có rất nhiều trẻ em nghèo, có hoàn cảnh khó khăn, cơm ăn không đủ no, áo không đủ ấm thì thế nào là “tốt đẹp nhất”. Thực tế cho thấy, hiện nay còn nhiều trẻ em đang sống trong các gia đình nghèo, cần được cung cấp, đáp ứng những nhu cầu tối thiểu về ăn, mặc, ở, sinh hoạt, chăm sóc sức khỏe, học tập, vui chơi và giải trí…
Trẻ em nghèo ở nước ta thường tập trung ở các tỉnh vùng núi cao, vùng sâu vùng xa, vùng ven biển, vùng nông thôn và trẻ em nghèo đang gặp nhiều thiệt thòi, thiếu sự bảo vệ để các em được sống và phát triển trong một môi trường an toàn và lành mạnh.
Ở nước ta nói riêng và trên toàn thế giới nói chung thì hằng ngày, có gần 100 triệu trẻ em không có cái ăn, trên 100 triệu trẻ em vô gia cư chỉ sống nhờ của bố thí hoặc sống dựa vào sự lao động quá sức; hàng trăm triệu trẻ em tuổi từ 6 – 11 không được cắp sách đến trường.
Có lẽ rằng, trẻ em nghèo là những đối tượng gặp nhiều thiệt thòi nhất trong xã hội. Bởi vì tuổi của các em là tuổi ăn, tuổi chơi, tuổi được học hành. Nhưng vì hoàn cảnh mà các em phải tự lo cho cuộc sống, không được hưởng thụ những gì mà trẻ em cần phải được hưởng giống như bao bạn trẻ cùng trang lứa khác.
Thực tế cho thấy rằng, trẻ em ở thành thị được chăm sóc và nuôi dưỡng tốt hơn ,có môi trường sinh hoạt tốt hơn so với các em ở các vùng sâu vùng xa và vùng nông thôn.
Điển hình là, trẻ em ở những vùng kinh tế khó khăn, vùng sâu, vùng xa, vùng dân tộc… ít có cơ hội tiếp cận thông tin dẫn đến nghèo đói về văn hoá, thông tin và những vấn đề dịch vụ xã hội khác. Ở vùng sâu, vùng xa, vùng dân tộc, đường đi học quá xa, nguy hiểm, dẫn tới việc trẻ sẽ không đi học hoặc bỏ học giữa chừng. Trẻ em sống ở những vùng này cũng ít có cơ hội tiếp cận với các thông tin sách báo, phát thanh, truyền hình và các phương tiện truyền thông khác…Mặt khác, trẻ em nghèo, trẻ em ở vùng sâu, vùng xa, vùng đặc biệt khó khăn hầu như không có điều kiện tham gia vào các hoạt động vui chơi, giải trí và ít có cơ hội thụ hưởng các dịch vụ chăm sóc, giáo dục tốt hơn.
Nói đến trẻ em nghèo, trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt là nói đến sự thiệt thòi, thiếu thốn trăm bề. Đó là miếng cơm, manh áo hay hơi ấm và tình thương vòng tay của cha, mẹ. Thậm chí, ngay cả điều đơn giản nhất, được vui chơi, được rước đèn, trông trăng trong Đêm hội Trăng Rằm, những món quà nhỏ vào dịp Noel; hay những chiếc áo mới, mứt bánh trong những ngày Tết đến xuân về... cũng trở nên quá xa lạ đối với các em. Trong khi đó, cũng là các bạn có cùng trang lứa được sinh ra và lớn lên trong những gia đình khá giả thì lại “vô cảm” trước những món quà mà các em nhận được vào những dịp lễ Tết. Bởi lẽ, trong cuộc sống hàng ngày các em đã hưởng thụ quá đầy đủ những điều kiện vật chất tạo nên cảm giác dư thừa. Có lẽ đây là nghịch lý giữa trẻ em giàu và nghèo, giữa thành thị với nông thôn.

Phan Thị Mến

Monday, 9 January 2012

GIÁ TRỊ CỐT LÕI

Đối với một tổ chức, rất khó để đưa ra được kết luận giá trị cốt lõi của tổ chức đó là gì.
Nhưng khi có một yêu cầu có điều kiện như sau: Tổ chức của bạn sẽ cử người lên Sao hỏa khám phá vùng đất mới. Tàu chỉ chở tất cả được 7 người, vậy bạn sẽ cử ai tham gia chuyến hành trình này?
Trả lời được câu hỏi này, tức phần nào làm rõ được việc tuyển ra các nhân viên chủ chốt cho chuyến đi, đó cũng là những nhân viên nắm giữ các cốt lõi của tổ chức.Vậy hãy thử tìm các nhân viên chủ chốt đó là ai?

Do tàu khởi hành rất chính xác và đúng giờ, nên chỉ có nhân viên luôn tuân thủ giờ giấc mới được lựa chọn.
Phi thuyền rất sạch sẽ và ngăn nắp, nên những nhân viên luôn giữ gìn vệ sinh công sở, trực nhật tốt mới được lựa chọn.
Khi đã bay vào không gian thì mỗi người phải làm được nhiều việc, những nhân viên đa năng sẽ được lựa chọn.
Do phải xử lý những tình huống khẩn cấp, đòi hỏi sự sáng tạo cao, nên những nhân viên có tính sáng tạo mới được chọn lựa.
Để biết được hướng bay, nhân viên cùng máy móc trên tầu phải năm rõ số liệu cùng kỹ năng tính toán quỹ đạo bay; nên những nhân viên quản lý dữ liệu tốt và xử lý số liệu nhanh trên các phần mềm lập sẵn mớicó cơ hội được ưu tiên.
Là một tập thể hoạt động trong một không gian chật hẹp, khả năng va chạm, bất đồng rất dễ xảy ra; chỉ những người trong các nhóm làm việc có tinh thần hòa đồng phối hợp nhóm tốt mới được cân nhắc.

Chuyến bay dài ngày, do vậy đòi hỏi phì hành gia phải có sức khỏe tốt. Chỉ những người có sức khỏe đáp ứng mới được tham gia ê-kíp bay.

Khi bay vào vũ trụ, mỗi phi hành gia phải luân phiên xuyên trực báo cáo với trung tâm quản lý bay để phối hợp điều chỉnh kỹ thuật, dẫn đường; cho phi thuyền; chỉ những người có khả năng báo cáo chính xác, đầy đủ thông tin mà mình nắm giữ đề người khác có thể hiểu rõ thì mới có cơ may được đề cử.

Như vậy, để trở thành phi hành gia trong chuyến bay đầy khó khăn, yêu cầu một người phải hội tụ đủ rất nhiều điều kiện, vì vậy việc luyện tập, đào luyện hàng ngày để giành cho cho dịp có thể năm lấy cơ hội là một việc phải được ý thức và tiến hành thường xuyên.
Tập hợp những nhân viên có phẩm chất chung trên,  chính là một phần giá trị cốt lõi của tổ chức vậy!

PVH

Thursday, 5 January 2012

TRƯỜNG HỢP THƯƠNG TÂM Ở THÔN ĐẬP GÓC – PHÚ MỸ -

Gia đình Anh Hồ Văn Tèo và Chị Trần Thị Quyên có 2 người con, người con đầu đang theo học chương trình ở “ Lớp học ghép”, người con thứ 2 mới 3 tuổi. Cuộc sống của gia đình anh chị khá khó khăn, sống bằng nghề đánh bắt thủy hải sản, chiếc đò vừa là phương tiện làm ăn, vừa là nơi sinh sống của cả gia đình. Vì cuộc sống gia đình quá khó khăn nên anh chị rất chăm chỉ làm việc để kiếm tiền lo cho con cái, nhưng rồi một ngày chị đi khám bệnh thì được biết mình bị u xơ cổ tử cung cần phải mổ gấp nếu không sẽ rất nguy hiểm, nhưng vì không có tiền lại không có bảo hiểm y tế nên chi phí cho việc phẩu thuật sẽ rất cao nên chị quyết định không đi bệnh viện mà vẫn chịu đau để cố gắng làm việc. Đến lúc thấy chị đau quá nên anh không đành lòng để vợ như vậy, anh đã vay mượn của hàng xóm để đưa chị đi mổ. Trong thời gian chị nằm viện thì hàng ngày anh vừa tranh thủ đi làm kiếm tiền lo cho gia đình vừa phải chăm sóc, cơm nước cho vợ, còn người con đầu thì phải nghỉ học ở nhà chăm em. Nhưng thật không may cho anh là trên đường chở người con út đem cơm nước về cho vợ trở về nhà để tiếp tục đi đánh cá thì bất ngờ bị một người đi xe máy trong tình trạng say rượu đang chạy ngược chiều tông vào khiến anh bị trầy xướt đầy mặt và tay chân được bà con hàng xóm đưa đi bệnh viện cấp cứu, rất may là người con út của anh chỉ bị thương nhẹ. Vì cả hai vợ chồng đều nằm bệnh viện, lại nằm hai bệnh viện khác nhau nên bà con hàng xóm phải thay nhau chăm sóc hai vợ chồng rất vất vã. Ngoài ra, do cả hai vợ chồng đều không có bảo hiểm y tế, điều kiện kinh tế gia đình lại khó khăn, trong khi chi phí điều trị là rất lớn. Vì vậy, để có tiền trang trải chi phí trong thời gian cả hai vợ chồng điều nằm viền thì Thầy Trần Văn Hòa ( người đang dạy ở Lớp học ghép) đã đi vận động bà con trong thôn, kẻ ít người nhiều và xin một số tổ chức từ thiện để hỗ trợ cho gia đình anh trong lúc khó khăn này. Trong thời gian làm việc làm việc ở địa bàn này, biết được hoàn cảnh khó khăn của anh chị chúng tôi đã đề xuất BĐH hỗ trợ số tiền 500.000đ để giúp đỡ cho gia đình anh chị trong lúc khó khăn, cầm số tiền trên tay chị đã rất cảm động và cám ơn các nhà hảo tâm, số tiền 500.000đ là số tiền rất lớn đối với anh chị vào lúc này, vì hiện nay hai vợ chồng đều đang ở nhà dưỡng bệnh không đi làm được, cuộc sống dựa vào sự cưu mang giúp đỡ của bà con lối xóm và các nhà hảo tâm. Đối với hoàn cảnh của anh chị như hiện nay, thì mọi sự giúp đỡ dù ít hay nhiều của những tấm lòng hảo điều có ý nghĩa rất lớn đối với anh chị, không chỉ giúp anh chị có tiền để bồi dưỡng sức khỏe mà còn động viên anh chị cố gắng để vươn lên trong cuộc sống.

Xuân Quý

Tuesday, 3 January 2012

NHỮNG GIÁ TRỊ THEO THỜI GIAN

Theo kinh nghiệm sống của từng người theo năm tháng, với một tâm hồn không luôn vướng bận, họ sẽ có thời gian để ngẩm nghĩ về giá trị cuộc sống, và chung hơn hết là những giá trị trong cuộc sống.

Cũng giống như hạnh phúc, mỗi người sẽ có cảm nhận rất khác nhau, mỗi chế độ chính trị sẽ có những lý luận rất khác nhau về hạnh phúc của nhân loại, trong khi hạnh phúc chính phải là do cá nhân của mỗi con người quyết định trên một thiết chế xã hội văn minh.

Bài viết này không chỉ ra cái gì là quí nhất, giá trị nhất mà chỉ nêu lên vấn đề trong muôn vàn những giá trị, có những giá trị lụi tàn theo thời gian và có những giá trị tăng dần theo năm tháng tùy cảm nhận của mỗi cá nhân.

Gần 20 năm trước, một chiếc Honda đời mới có thể tương đương một căn nhà mặt phố.
Ngày nay cũng chiếc xe đó, giá chưa bằng bộ cửa gỗ chính căn nhà hồi xưa.
Cũng thế, thời đó đất đai không có giá trị gì, nay thì vô giá.

Ngày trước, ai dùng điện thoại cầm tay thì được coi là cao sang, nay thường xuyên dùng điện thoại thì bị coi là chưa phải đại gia, vì không đủ thuê trợ lý nghe điện thoại kiêm vệ sĩ.

Một bộ máy vi tính ngày trước quá quí giá, khó người mua nỗi. Ngay cả 1 trường đại học nhiều lúc chỉ được trang bị vài bộ máy mà phải được bảo quản trong phòng lạnh. Nay thì cũng bộ máy đó nhưng có tính năng nhiều hơn, mẩu mã đẹp hơn ...thì giá chỉ bằng 1/10 ngày trước. Iphone, Ipad là những sản phẩm tích hợp siêu việt, vượt thời gian và trí tưởng tượng của người dùng.

Vàng, kim loại quí, đá quí thì khác, khi nào cũng có giá, mà ác nổi theo mặt bằng thu nhập  thì giá của chúng ngày càng cao.

Đất đai, bất động sản, gỗ quí... cũng có giá trị như vàng , do vậy mới gọi là đắt như vàng.

Vậy tại sao có những thứ mà gía trị của chúng ngày càng giảm đi, trong khi có vật khác, không giảm đi mà ngày càng tăng theo thời gian?

Có thể tạm kết luận công nghệ đã tạo nên sự khác biệt đó. Cái gì tạo ra bởi công nghệ tiên tiến và  xuất xưởng nóng sốt thì bao giờ giá ban đầu cũng cao, sau đó giảm dần.
Cái gì chỉ  tồn tại hạn chế trong thiên nhiên, con người không thể chế tạo thêm được  thì theo thời gian và sự gia tăng dân số, giá trị của nó sẽ càng cao.

Tuy nhiên, không phải ai cũng thấy giá trị vĩnh cửu của vàng và đất đai, bằng chứng là có giai đoạn đất đại rẽ như bèo vàng lại không được coi là phương tiện cất giữ lâu dài chiến lược, nên rất bị coi nhẹ.

Như vậy, theo giác độ nào đó, trong cuộc sống này chắc chắn vẫn còn nhiều thứ giá trị hơn đất đai và vàng bạc nhưng lại không được định đúng giá trị vĩnh cửu của nó.
Nhiều người tự hỏi: đó là cái gì nhỉ?
Phải chăng là THIỆN TRI THỨC và LÒNG BÁC ÁI.

Cũng vì vậy mà có nhiều người học hành rất bài bản lại không kiếm được việc làm đúng chuyên môn, nhiều người sống tốt ra tay làm việc thiện giúp người thì bị coi là “dở hơi”.
Coi nhẹ giá trị tri thức và lòng bác ái như vậy thật là quá đáng lắm thay!.
Năm 2012 kỳ vọng sẽ có nhiều biến chuyển của tất cả chúng ta về nhận thức các giá trị thực.

PVH