Friday, 28 August 2015

BẢO VỆ TÀI NGUYÊN RỪNG


Tính tới thời điểm hiện nay, ta thấy rằng không chỉ ở đất nước Việt Nam mà trên toàn thế giới vẫn còn rất nhiều mối hiểm họa từ thiên nhiên ảnh hưởng đến cuộc sống con người. Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến các hiểm họa đó, nhưng nguyên nhân đầu tiên mà chúng ta nhận thấy được, là do tài nguyên rừng ngày càng thu hẹp, khan hiếm.

Theo như đã biết, có hai loại rừng cơ bản đó là rừng thiên nhiên và rừng tự trồng. Dù là loại rừng nào cũng nên được chúng ta quan tâm bảo vệ. Những khu rừng ở vào thời điểm trước kia khác xa bây giờ rất nhiều, cây cối mọc um tùm xanh tươi, tán lá phủ rộng che mát một khoảng không gian lớn, có những cây cổ thụ già đến hàng trăm tuổi. Nhưng hiện tai, mọi thứ đã không còn như trước. Vì lợi tức trước mắt, một bộ phận nhỏ người dân đã tàn phá rừng một cách bừa bãi, hàng trăm cây rừng bị đốn chặt lấy gỗ đem bán. Ngoài ra có có môt số lý do khách quan khác, do nắng nóng thường xuyên dẫn đến rừng bị cháy. Vậy nên, chúng ta cần đề ra nhiều biện pháp khắc phục kịp thời những tình trạng đó .
Để bảo vệ rừng không chỉ là trách nhiêm của riêng ai, mà là trách nhiệm chung của toàn xã hội. Theo thống kê chung, Việt nam là một trong những quốc gia chịu ảnh hưởng nặng nề từ thiên tai lũ lụt. Nếu như rừng được bảo vệ một cách nghiêm túc, thì sẽ tác động tích cực vào sự biến đổi của thiên nhiên. Nó sẽ hạn chế tình trạng lũ lụt xảy ra vào mùa lũ hàng năm mà các tỉnh miền trung là những nơi chịu nặng nề nhất. Những cây rừng sẽ làm cho dòng chảy của lũ chậm hơn, rồi nếu có bão xảy ra thì nó sẽ ngăn cản sức gió làm hạn chế phần nào sức tàn phá của bão. Cùng với đó tình trạng ô nhiễm, mức thiếu nước cũng ít xảy ra hơn.

Một điều cấp bách trước mắt để khắc phục tình trạng này, chúng ta nên chú tâm vào công việc trồng rừng, song song đó cây được trồng phải được chăm sóc thường xuyên. Có thể đề ra nhiều chương trình tuyền truyền về công tác trồng rừng cho giới trẻ vào tận các trường học hay đến tận những khu chợ xa xôi hẻo lánh để phổ biến cho người dân. Trong buổi tuyên truyền cần nói nhiều hơn về lợi ích của việc trồng rừng và tác hại về việc chặt phá rừng. Tôi vẫn thấy có một số chương trình hữu ích đang được hoạt động thông qua báo chí tuyên truyền, như chương trình “trồng cây gây rừng”. Hay gần đây trên truyền hình vẫn đang công chiếu những bộ phim nói về nạn chặt phá rừng. Như bộ phim “Khi đàn chim trở về”, khi xem tôi thấy cũng hay và ý nghĩa.

Dù thể hay không thể, tôi vẫn mong mọi người hãy chung tay bảo vệ tài nguyên rừng!

T.N

Thursday, 27 August 2015

NGHỀ BIỂN


Nghề nào thì cũng có sướng khổ và cái giá riêng của nó. Đối với người dân vùng biển, họ dựa vào biển để mưu sinh thì dường như biển đã ngấm sâu trong máu thịt của họ, sự chịu thương chịu khó của người dân miền biển đã tạo nên nét riêng của những con người gắn bó cuộc đời mình với sóng nước mênh mông và trước mỗi chuyến đi họ luôn cầu trời cho sóng yên, biển lặng, vì khi ra ngoài biển khơi họ phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, vất vả, thậm chí là nguy hiểm đến tính mạng. Với những ngư dân làm nghề đi biển thì bên cạnh nổi lo cơm áo thì họ còn rất nhiều nổi lo khác như: thời tiết không thuận lợi, không tìm được luồng cá, tàu khác đâm va phải, sự uy hiếp của tàu nước ngoài…Ngoài những nổi lo trên thì nghề biển cũng là một nghề có chi phí đầu tư rất lớn nhưng rủi ro cũng rất cao, có nhiều gia đình trắng tay chỉ sau một vài chuyến đi biển do bị tàu khác đâm chìm hoặc do gặp bão. Mặc dù biết nghề đi biển là rất vất vã và nguy hiểm, nhưng với những con người sinh ra ở vùng biển nếu không đi biển thì họ cũng chẳng biết làm nghề gì.

Với nghề đi biển thì mỗi chuyển đi là mỗi lần đặt cược tính mạng, có rất nhiều người dân đi biển mong cho gia đình có cuộc sống ấm no nhưng cái giá phải trả đôi khi quá lớn, những rủi ro vẫn thường xuyên xảy ra, tang tóc vẫn gieo rắc khắp các vùng quê biển.

Dẫu biết mỗi chuyến đi biển là một hành trình gian khổ, những hiểm nguy ngoài khơi luôn rình rập, đe dọa sinh mạng họ, nhưng vì cuộc sống mưu sinh nên những ngư dân vẫn ngày đêm bám biển, vẫn xem biển cả là nhà. 

XQ

Wednesday, 26 August 2015

GIẤC MƠ CỦA ÔNG LÃO ĂN XIN


          Trước mặt khách sạn sang trọng X có một ông lão ăn xin, ngày nào cũng ngồi ở đó chờ người qua đường bố thí cho ít đồng lẻ để sống qua ngày. Ngày qua ngày cứ ngồi trước khách sạn và nhìn chăm chú và mơ một ngày nào đó sẽ được ngủ trong khách sạn một đêm ấm cúng khác xa với những chuỗi ngày dài ngủ ngoài ghế đá. Ông chủ khách sạn sáng nào cũng đi làm và bắt gặp ánh mắt của ông lão ăn xin, nên đã chủ động đến tặng tiền và hỏi:
          - Bác ạ, sáng nào cháu đi làm cũng thấy bác ngồi nhìn vào khách sạn là sao vậy?
          - Tôi đêm nào cũng ngủ ở ghế đá và mong muốn được 1 lần ngủ trong đó.
          - Thôi được, cháu sẽ để cho bác ngủ trong đó 1 tháng và ở phòng VIP nhất.
          Ông lão không tin vào mắt mình, cứ ngỡ là đùa nhưng đó là sự thật, sau đó ông được ông chủ khách sạn cho vào ở phòng VIP nhất.
          Vào khách sạn, sau khi đã chén đầy bụng các thứ trong tủ lạnh, ông lão ăn xin leo lên giường đi ngủ. Cái cảm giác thật tuyệt vời bởi hằng ngày nằm ngoài ghế đá lạnh lẽo, nhưng nay được chăn ấm nệm êm nên hy vọng đêm nay sẽ có giấc ngủ ngon vào thoải mái. Thế nhưng, 1 đêm, 2 đêm rồi lại 3 đêm, trong đầu ông lão ăn xin luôn bị giật mình và cứ ngỡ mình đang ngủ ở ghế đá. Thế rồi ông quyết định ra lại chỗ ghế đá để ngủ lại.
          Sáng sớm như mọi khi, ông chủ khách sạn bắt gặp được ông lão ăn xin ngủ ở ghế đá và rất ngạc nhiên vì ông ta đã từ chối lời mời từ phía mình. Ông lão ăn xin cho biết:
          - Tôi quen ngủ ở ghế đá và mơ được ngủ ở trong khách sạn ông. Nhưng khi ở trong khách sạn ông tôi lại giật mình và mơ đang nằm ngủ ở ghế đá. Thế là tôi không thể nào ngủ được vì cái cảm giác lạnh lẽo trong giấc mơ mang đến. Nên tôi quyết định ra lại ghế đá để ngủ và giấc ngủ đúng thật là ngon hơn nhiều.
          Ông chủ khách sạn chỉ biết im lặng và tiếp tục công việc của mình.
          Trong cuộc sống cũng vậy, đôi khi bạn thường hay mơ có được những thứ mà mình không có, để rồi đến lúc có được điều mình muốn lại cảm thấy nó không hợp với mình. Chính vì vậy, trong cuộc sống bạn đừng quá lo nghĩ đến chuyện được và mất, hãy sống trọn vẹn cuộc sống của mình và những điều kỳ diệu sẽ đến từ cách mà bạn nhìn nhận về cuộc sống.

DT.(St)

Monday, 24 August 2015

ĐỪNG VỘI XÉT ĐOÁN


Cách đây mấy hôm, anh trai tôi có gọi 2 người thợ đến lắp 2 cái máy điều hòa trong đó có lắp 1 cái trong phòng của mẹ tôi. Vì là người quen nên anh trai tôi đã giao nhà cho 2 người thợ làm mà không cần đứng đó để trông coi nhà. Sau khi lắp xong cái máy điều hòa trong phòng của mẹ tôi thì họ tiếp tục sang phòng khác để tiếp tục công việc. Mọi chuyện vẫn cứ diễn ra bình thường cho đến khi mẹ tôi đi chợ về. Bà bước vào phòng thì thấy mọi thứ đồ đạc đều được 2 người thợ dịch chuyển đi nơi khác. Những thứ được 2 người thợ chuyển đi thì có chiếc giường ngủ của mẹ tôi (trong chiếc giường mẹ tôi có bỏ một bì thư trong đó có 2,8 triệu đồng). Khi thấy chiếc giường được dịch chuyển đi nơi khác thì mẹ tôi vội đến chiếc giường để kiểm tra số tiền bà để ở đó. Tìm mãi tìm hoài mà vẫn không thấy nên mẹ tôi gọi tôi và vợ của tôi vào tìm. Ba mẹ con tìm tất cả mọi nơi nhưng vẫn không thấy. Lúc này mẹ tôi cứ khăng khăng nói là 2 người thợ này đã lấy số tiền trên nên cứ đòi lên hỏi cho ra lẽ. Tôi thì không cho mẹ lên hỏi vì sợ làm như vậy sẽ ảnh hưởng đến danh dự của họ. Hai mẹ con đứng tranh cải một lúc thì chị dâu tôi về. Mẹ tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện cho chị tôi và cả bốn người lại đi tìm một lần nữa. Tìm mãi không thấy nên chị tôi quyết định lên hỏi 2 người thợ. Nghe chị tôi hỏi cái phong bì đựng tiền thì hai người này vô cùng hốt hoảng, họ bảo họ không biết gì cả. Hai người thợ thì nói là không biết còn mẹ của tôi thì một mực nói 2 người thợ đã lấy số tiền trên. Vậy là tất cả lại đi tìm một lần nữa nhưng kết quả cũng như những lần trước. Chiếc phong bì vẫn không tìm thấy. Tưởng chừng như sự việc sẽ lâm vào bế tắc thì đột nhiên chị dâu tôi lại bảo tôi đến kiểm tra thùng đựng rác trong nhà xem có ai quét dọn rồi vứt nhầm vào trong đó không. Và một điều kỳ diệu đã đến đó là chiếc phong bì đã nằm trong thùng rác như suy đoán của chị dâu tôi. Tìm được chiếc phong bì thì những người có mặt lúc đó đều hết sức vui mừng vì sự việc cuối cùng cũng được làm sáng tỏ, hai người thợ cuối cùng cũng được minh oan. Còn nguyên nhân chiếc phong bì nằm trong thùng rác là do lúc 2 người thợ chuyển sang làm phòng khác, tôi và vợ tôi vào dọn phòng, tưởng chiếc phong bì không có gì nên vợ của tôi đã đem đổ vào thùng rác.
          Qua câu chuyện vừa rồi thì tôi mong mọi người, trước khi xét đoán, kết án một ai đó thì chúng ta nên tìm hiểu, suy nghĩ thật cẩn thận nhằm tránh làm mất danh dự của người khác.

N.IH

Friday, 21 August 2015

TẬP LÀM “ CHỦ TỊCH”



          Mấy hôm nay đọc trên các báo mạng phản ánh về dự thảo mới của bộ GDĐT về việc bầu chức chủ tịch Hôi đồng tự quản cho các em học sinh.
Theo dự thảo mới thì tổ chức bộ máy hội đồng tự quản học sinh bao gồm có một Chủ tịch, hai phó Chủ tịch và các ban tham gia hội đồng như Ban học tập, Ban quyền lợi, Ban sức khoẻ, vệ sinh, Ban văn nghệ, thể dục, Ban thư viện; Ban đối ngoại... Có ý kiến cho rằng Hội đồng tự quản là biện pháp giúp học sinh quyền làm chủ trong học tập, được rèn luyện kỹ năng lãnh đạo, giúp học sinh tự tin hơn, rèn luyện tính độc lập…
          Thử hỏi với độ tuổi của các em có nhất thiết phải làm như vậy không!? Với những chức danh mang tính hình thức trong môi trường học của các em chắc gì đã không gây nên những hệ lụy sau này. Nó tạo cho các em tính ganh đua, hơn thiệt trong môi trường đáng lẽ ra chỉ có học tập và noi gương theo thầy cô để làm những việc tốt. Hồ Chủ Tịch cũng có nói “Trẻ em như búp trên cành, biết ăn, biết ngủ, biết học hành là ngoan” thì cớ sao các nhà giáo dục lại miễn cưỡng ghép cho các em chức danh mà đến các em cũng không hiểu nỗi. Mặc nhiên chính những người lớn chúng ta đã làm cho các em đánh mất đi sự trong sáng của tuổi thơ, biến các em thành các ông, ba cụ non. Từ cách xưng hô, đi đứng, phát biểu và thậm chí đến cá suy nghĩ. Giả sử trong một buổi hợp lớp các em lại phát biểu: “kính thưa đồng chí chủ tịch lớp. Kính thưa đồng chí phó chủ tịch thường trực lớp. Kính thưa đồng chí phó chủ tịch kiêm trưởng ban thi đua…” những từ ngữ đó hình như đã làm cho các em đánh mất đi sự ngây thơ trong sáng của tuổi học trò.

          Các nhà giáo duc phản biện rằng chức danh chủ tịch hay lớp trưởng không có gì to tát cả. Chẳng qua chỉ để cho các em học sinh thực nghiệm môi trường tự quản trong nền giáo dục mới mà thôi. Vậy thì tại sao các vị không dạy trẻ ngẩng cao đầu và tự đi trên đôi chân của chính mình. Tại sao không dạy trẻ có những hành trang tốt nhất  là văn hóa, kiến thức hay đạo đức chứ không phải là chức này chức kia. Giáo dục phải thay đổi thực chất chứ không phải đưa ra những mô hình thí nghiệm để các em học sinh biến thành những con chuột bạch và những chức danh hợm hĩnh như vây.!

DN

Wednesday, 19 August 2015

TIẾT KIỆM, TIẾT KIỆM,…HÃY TIẾT KIỆM GẤP!


Trong cuộc sống hằng ngày, cơm, áo, gạo, tiền, thị hiếu tiêu dùng, cám dỗ chi tiêu,… luôn là vấn đề nan giải cho nhiều người, nhiều gia đình, đặc biệt là dân Việt chúng ta. Trong một giới hạn thu nhập nhất định nhưng lại có vô vàng khoản chi tiêu. Điều này đã khiến nhiều người lâm vào cảnh nợ nầng, có thể dẫn đến trộm cắp, cướp giật; nhiều gia đình tán gia bại sản, thiếu hụt quanh năm, không còn tinh thần để làm ăn, sinh ra nhiều tật xấu rượu chè, cờ bạc,…
Nhiều người luôn tự hỏi tại sao thu nhập của mình khá cao nhưng lại thường xuyên rơi vào tình trạng nhẵn túi hoặc phải đi vay nợ người khác. Như vậy, tiết kiệm không chỉ dành cho người thu nhập thấp mà càng có ý nghĩa đối với những người thu nhập cao. Tất cả mọi người nếu có kế hoạch chi tiêu, nếu biết tránh những thủ phạm làm xé lẽ hầu bao tài chính của mình thì việc xây dựng một mô hình tiết kiệm cho cá nhân mình là không khó. Tuy nhiên, những thủ phạm đó không dễ dàng buông tha cho chúng ta, chúng luôn rình rập với tất cả mọi người, từng giờ, từng phút. Những thủ phạm mà mọi người cần phải chú ý và tránh xa đó là:
-         Chi tiêu nhiều hơn khi thu nhập tăng.
-         Chỉ biết hiện tại mà không tính toán tương lai
-         Nghĩ là còn trẻ nên còn quá sớm để bắt đầu tiết kiệm
-         Không quan tâm đến sự hợp lý giữa thu nhập và chi tiêu
-         Không thiết lập ngân sách
-         Không hiểu rõ về những gì mình cần và những gì mình muốn
-         Quên đi các khoản mình đang nợ
-         Chạy theo, đua đòi theo sự phát triển công nghệ hiện đại, các thiết bị điện tử mới được phát minh,…
Hầu hết mọi người đều biết và nghĩ đến việc chi tiêu tiết kiệm một cách rất tổng quát. Ít người biết đến hậu quả của sự túng thiếu nghèo nàn là do những thủ phạm trên. Và việc thực hiện tiết kiệm theo một quy chuẩn trên thì càng ít người làm được.
Vì thế, chúng tôi kêu gọi tất cả mọi người cùng: “TIẾT KIỆM, TIẾT KIỆM,… HÃY TIẾT KIỆM GẤP”. Sống phải có trách nhiệm với bản thân mình, gia đình, bạn bè và xã hội. Đừng sa đà vào những chi tiêu không cần thiết, đừng để thời gian hoang phí cả cuộc đời, đừng nghĩ suy vớ vẫn vô ích. Mà hãy tận dụng thời gian tăng thêm thu nhập, hãy chớp lấy thời cơ khi còn trai trẻ, hãy làm những điều mình cần thực hiện từ hôm nay.

H.S

Monday, 17 August 2015

CHỌN NGHỀ HAY NGHỀ CHỌN?


Ngày nay, vấn đề việc làm đang là đề tài rất được mọi người quan tâm. Trong thời đại ngày nay, khi mà số việc làm không đủ để đáp ứng cho một số lượng lớn người lao động. Đặc biệt là lượng lao động trí thức. Hàng năm, có không ít các cử nhân, kỹ sư tốt nghiệp. Trong khi đó công việc thì không có quá nhiều để cho người lao động chọn.
Tâm lý của người lao động ai cũng muốn chọn cho mình một nghề yêu thích, phù hợp với khả năng của bản thân. Tuy nhiên có mấy ai có thể thực hiện được ước mơ cháy bỏng của mình sau khi ra trường. Ngày nay, ra trường kiếm việc làm là một việc cũng quả thật rất khó khăn, có được việc làm để nuôi bản thân không bám bố mẹ đã là điều đáng mừng chứ đừng nói là phải tìm công việc đúng sở thích, có mức lương hấp dẫn và môi trường tốt.
 Vậy theo xu hướng ngày nay thì người chọn nghề hay nghề chọn người? Đây quả thật là một câu hỏi khó trả lời cho hầu hết các bạn trẻ đang trong giai đoạn lập nghiệp. Có nhiều lúc, chúng ta đang không biết mình đang muốn gì và đang có những gì. Chúng ta cứ mơ hồ là phải tìm cho được việc phù hợp với khả năng của bản thân. Tuy nhiên, chúng ta chưa bắt tay vào làm thì làm thế nào để biết được liệu công việc đó có phù hợp với mình.  Vì vậy, chúng ta cũng đừng nên băn khoăn quá nhiều khi chọn cho mình một công việc. Có lẽ mỗi chúng ta đến với nghề là một cái duyên dù không như mong muốn. Vì vậy chúng ta phải cháy hết mình trong mỗi công việc mình làm, dốc hết tâm sức và lòng nhiệt huyết để hoàn thành tốt các công việc. Để rồi sẽ có một lúc nào đó chúng ta chợt nhận ra rằng, đây chính là công việc phù hợp với khả năng của bản thân.
Ngày nay có rất nhiều người làm trái ngành nghề mình học và lựa chọn nhưng cũng đã có không ít người thành công trong các lĩnh vực trái ngành. Có thể nói, nghề nghiệp là một chuỗi rất nhiều các công việc khác nhau mà ta đã từng trải qua trong cuộc đời. Có nhiều người sau những lần vấp ngã  và va chạm với thực tế mới tìm ra được công việc phù hợp với mình.
Vì vậy, dù người chọn nghề hay nghề chọn người thì mỗi chúng ta hãy cố gắng hoàn thành tốt các công việc hiện tại bằng cái tâm và lòng nhiệt huyết. Đừng nên "đứng núi này, trông núi nọ" để rồi chẳng làm được việc gì ra hồn. Hãy luôn học hỏi và không ngừng hoàn thiện bản thân. Bởi, cuộc sống chẳng bao giờ phụ những người biết cố gắng và nỗ lực!
PTM