Thursday, 27 December 2012

NIỀM TIN Ở BẢN THÂN



     Trong cuôc sống , đôi lúc chúng ta phải đối đầu với những khó khăn, thử thách. Biết tin tưởng vào bản thân , luôn dũng cảm là một trong những thứ cần phải có. Nếu ta tin tưởng vào chính mình , không e ngai khó khăn thì dù vật cản có khó đến mức nào thì chúng ta cũng sẽ vượt qua được. Trong cuộc sống , ai cũng mong có được sự thành công . Nhưng nó không bao giờ tự đến với ta mà chúng ta cần phải luôn tự tin , kiên trì , dũng cảm vượt qua ngững chông gai thì chắc hẳn cánh cửa đi đến thành công sẽ mở rộng chào đón ta . Còn nếu cứ e dè, tự ti, không dám đối mặt với những thử thách thì ta sẽ không bao giờ tiến bộ được. Khi đã đánh mất niềm tin , sự quyết tâm thì ta sẽ trở thành người không có ý chí , không có nghị lực , không thể tự lập và có thể bỏ qua nhiều cơ hội tốt đẹp. Nhiều bạn trẻ vì sống quá đầy đủ, được chở che từ nhỏ nên khi đối diện với khó khăn thì không thể sống bằng chính khẳ năng của mình.

    Ai cũng muố mình có đựơc thành công nhưng lại có nhiều người không dám đối đầu với thử thách mà chỉ muốn trốn tránh , bỏ cuộc . Thực tế , trong xã hội hiện nay , có không ít người luôn tự ti , không dám thể hiện năng lực của mình . Nhưng ngược lại , có nhiều người không ngại chông gai , không quản gian khổ mà vượt lên chính mình . Chẳng hạn như những em nhỏ ở cùng núi xa xôi, phương tiện đi lại không thuận lợi mà trường lại cách nhà rất xa , có khi cả bốn , năm cây số. Muốn đi học , các em ấy phải đi bộ nhiều giờ liền và có khi phải vượt qua sông , suối mới đến được lớp học. Nhưng với một lòng quyết tâm, các em vẫn băng sông , vượt suối để hằng ngày được cáp sách tới trường.
  Con đường đi nào cũng có nhiều chông gai , thử thách . Nhưng hãy đặt niềm tin vào bản thân , luôn quyết tâm , kiên trì , thì sẽ đến với thành công .

Đức Nhân

Wednesday, 26 December 2012

LÀM GIÀU TỪ NUÔI DẾ



Nghe đến Dế người ta cứ nghĩ đến con dế trong “Dế mèn phiêu lưu ký”. Đúng vậy, chính là con dế mà người xưa thường cho đá nhau, để tạo những thú chơi giải trí. Nhưng ngày nay, Dế không chỉ mang lại niềm vui cho con người mà nó còn được tạo ra những món ăn côn trùng đặc sản, rất giàu đạm, canxi, vị ngon bỗ dưỡng và mang lại lợi ích cho nhiều người tăng gia sản xuất.
Chính vì thế mà hiện nay không ít chàng trai trẻ ở các vùng nông thôn trưởng thành và làm giàu nhờ nuôi dế. Vì sao xu hướng ngày càng có nhiều người thích tìm hiểu và nuôi dế? Theo tiến sỹ Nguyễn Thị Chắt giảng dạy về côn trùng học, trường Đại học Nông lâm TP HCM, cho rằng: “Do thức ăn của dế chủ yếu là thực vật, một số sách Đông y còn dùng thịt dế để trị bệnh nên người dùng có thể yên tâm khi ăn vào cơ thể. Thức ăn để nuôi dế cũng dễ kiếm, chủ yếu là các loại cỏ mọc tự nhiên, nhiều nơi muốn tăng dinh dưỡng thì cho dế ăn thêm cám (loại dành cho chim ăn)”.
Những lợi ích của việc nuôi dế:
- Ngâm rượu uống rất thơm ngon và bổ dưỡng.
- Chế biến các món ăn đặc sản cao cấp ngon và bổ dưỡng, đặc biệt tốt cho sự phát triển của cơ thể và trí não của người lớn và trẻ em do có các khoáng chất và nhiều loại vitamin…
- Làm thuốc chữa các bệnh sỏi thận, tiểu đêm, đái rắt, đái són, cổ trướng, thở dốc, tiêu hóa ...
- Hàng năm con dế còn làm nguồn thức ăn rất lớn cho: chim cảnh, cá cảnh, tắc kè, bọ cạp, kỳ tôm, ếch, gà, và rất nhiều vật nuôi khác, mang lại lợi nhuận khá cao cho người chăn nuôi.
          Lợi ích kinh tế cho người nuôi dế: Theo nhiều người kinh nghiệm nuôi dế cứ 1 đồng chi phí thì thu lại khoảng 4 – 5 đồng. Như vậy bà con mang lại lợi nhuận gấp 4 – 5 lần chi phí. Điều này chúng ta cũng dễ thấy rằng: các dụng cụ và chuồng trại nuôi rất đơn giản, chỉ sử dụng những thùng xốp, thùng catton, thùng gỗ,… và thức ăn thì các loại rau cỏ kiếm đâu cũng có nên chi phí thấp. Trong khi đó giá 1 Kg dế thịt khoảng 200 – 300 ngàn đồng. Sau khi trừ đi tất cả chi phí thì bà con cũng còn phần lợi nhuận khá cao.
          Như vậy, nuôi dế là một nghề giúp xóa đói giảm nghèo và làm giàu ở nhiều vùng nông thôn, đầu tư chi phí thấp mà thu nhập lại cao và rủi ro lại ít nếu vệ sinh chuồng trại cẩn thận. Nghề này phù hợp với hầu hết mọi người đặc biệt là với những người già yếu, bệnh tật, những người yếu về thể lực… vì công việc này rất nhẹ nhàng, chỉ cần siêng năng, chăm chỉ.

H.S

Tuesday, 25 December 2012

“ĐẸP VÕ” VÀ “CHÂN TÂM”



Kho tàng tục ngữ ca dao Việt Nam rất phong phú. Từ khía cạnh đạo đức và tính cách con người nghiên cứu kho tàng này hẵn như nghiên cứu một “Giáo khoa thư” giúp ta nhìn nhận và đánh giá con người một cách toàn diện, tránh võ đoán, thiên kiến, thiếu khách quan...

Triết học Mác-Lê có phạm trù “nội dung” và “hình thức”, những ai học qua sẽ thấy mối liên hệ phổ biến, ràng buộc giữa hai khái niệm này  được lý luận rất khoa học.

Những ai có học Phật, chắc sẽ hiểu được từ “Chân Tâm” đặc biệt là quí Tăng Ni Phật tử tu thiền theo phái Thiền Tông.

Khái niệm “chân tâm”  trong đời thường được hiểu khác “Chân Tâm” trong đạo Phật hoặc “Nội Dung” theo Triết học.

Những trao đổi dưới đây người viết dùng khái niệm “chân tâm” theo nghĩa đời thường: đó là tâm thật của một con người.

Chúng ta đã từng nghe những áng tục ngữ ca dao như dưới đây:

“Tốt gỗ hơn tốt nước sơn
Xấu người đẹp nết còn hơn đẹp người...”;

“Đường dài hay sức ngựa, nước loạn biết tôi trung;

“Cái nết đánh chết cái đẹp”;

Thức lâu mới biết đêm dài, ở lâu mới biết con người có nhân;

Lòng sông lòng bể dễ dò, ai từng bẻ thước mà đo lòng người“;

Hết thảy đều nói về tâm thật của một con người, “tâm” này được khuất lấp ẩn mình qua bao thời gian năm tháng, vẽ đẹp bên ngoài, những lời nói có cánh, sự cố tạo ra một “giả hình” rất đẹp đẽ để lòa mắt thiên hạ...Rồi tất cả đều không che dấu được ai cả,  chân tâm tự nó lên tiếng hiện hình.
Cuối cùng chân tâm, “chân tướng” phải bị lòi ra ở thời điểm không ai ngờ. Vì vậy dân gian gian mới có câu xách mé: “ Được cái bề ngoài”; hay là để phê bình những ai khéo dệt “ đặng hồng võ” tức ĐỂ “ĐẸP VÕ”!
Từ đó... mới biết “chân tâm”!

Mùa Phật Đản 2012

PVH

Monday, 24 December 2012

ĐẤT SÀI GÒN



 Nhiều người bạn cùng thời với tôi, nếu không làm việc ở địa phương, hay về quê thì phần lớn đều chuyển vào Sài gòn ngay sau khi mới tốt nghiệp đại học.

Mỗi lần có dịp gặp nhau hàn huyên, tôi hỏi các bạn tại sao lại chọn Sài Gòn, nhiều câu trả lời cùng chung một ý: Cơ hội nhiều hơn và an tâm hơn khi sống ở đó, coi như đất mẹ luôn bao bọc mình.

Ở Sài gòn, người tứ xứ rất nhiều, do đồng cảnh ngộ, nên những người đi trước luôn đồng cảm giúp đỡ những người tới sau.
Người gốc SG cũng hào sảng và nghĩa hiệp, ra tay giúp người dưng mà không chút chần chừ suy nghĩ thiệt hơn.
Ở Sài gòn, thời tiết không như ở mình, không mưa dầm, nắng gắt và lạnh thấu xương.
Ở đó người ta ít quan tâm xoi mói vào đời tư của nhau, vì vậy con người dù thân phận thế nào cũng không bị sức ép của sự coi thường khinh miệt về giai tầng xã hội, và ở đó cũng có nhiều đại gia nhưng lại cư xử, ăn mặc, đi xe cà tàng như bình dân vậy. Điều này cũng khiến giới bình dân nhiều lúc cũng cho mình có thể là một đại gia dấu mình nào đó chứ sao không?
Ở Sài gòn, ngôn ngữ trao đổi qua lại dễ hiểu và giản đơn, ít thâm nho, nên người đâu tới cũng thấy dễ hòa nhập, thông cảm. Chỉ cứ việc cố gắng sống và làm việc hết sức, thì bao giờ đời cũng cho người nhập cư một cơ hội ở đây.

Sài gòn không phải là thiên đường đối với tất cả mọi người, nhưng là nơi mở ra cánh cửa hy vọng cho tất cả những ai có niềm tin vào sự đổi thay bằng chính sức lực của mình.

Bao gồm tất cả những điều các bạn nói ra ở trên, tôi đã thấy hiện ra hình ảnh của một Sài gòn tốt bụng và rộng lượng, bao dung.

 PVH

Sunday, 23 December 2012

À! RA THẾ!




Nói về truyền thông thì không gì gây ấn tượng nhanh bằng hình ảnh. Sức lan tỏa của các bức ảnh thường mạnh và tức thì. Vì vậy hàng năm báo chí quốc tế thường trao giải cho những nhiếp ảnh gia ghi lại được những khoảnh khắc đầy ý nghĩa của thời cuộc.

Có những bức ảnh không được giải nhưng cũng lột tả được sự thật của những địa danh được người ta cho là thần kỳ trong phát triển kinh tế thời gian qua.

Tôi chỉ xin nêu ra hai trường hợp của năm 2012:

1) Người TQ xếp hàng dài để chờ phát miễn phí bắp cải.
http://giaoducthoidai.vn/channel/2767/201212/Canh-nguoi-Trung-Quoc-xep-hang-hang-gio-xin-bap-cai-1965714/
2) Người Đà Nẵng chen lấn đổi mũ bảo hiểm.
http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2012/04/hang-nghin-nguoi-chen-lan-doi-mu-bao-hiem/

À, ra thế!

PVH

Friday, 21 December 2012

BỐ THÍ



Đã sắp tới thời điểm phải ra đi, ông cảm thấy nhẹ nhõm khi xem lại cuốn phim quay lại cuộc đời mình rõ một một đang hiện ra trước mắt ông. Là phật tử, ông rất hiểu trách nhiệm của người con Phật là phải ra tay bố thí. Từng được nhiều bậc chân tu trực tiếp tiếp chuyện, đàm đạo và giảng kinh Phật, ông thấm nhuần và thuộc từng lời các Hòa Thượng răn dạy về bố thí.
Bố thí (zh. 布施, sa., pi. dāna) là hành động hiến tặng vật chất, năng lực hoặc trí huệ cho người khác, được xem là hạnh quan trọng nhất trong Phật pháp. Bố thí là một trong sáu hạnh Ba-la-mật-đa (Lục độ), một trong Thập tùy niệm (pi. anussati) và là một đức hạnh quan trọng để nuôi dưỡng Công đức (sa. puya).
Trong Tiểu thừa, bố thí được xem là phương tiện để đối trị tính tham ái, vị kỉ và được thực hành để tránh khổ đau của đời sau. Theo Đại thừa, bố thí là biểu hiện của lòng Từ bi và là phương tiện để dẫn dắt chúng sinh đến giác ngộ. Hành động bố thí thức ăn cho các vị Khất sĩ hiện nay vẫn còn phổ biến tại các nước theo Phật pháp Nam truyền. Phật tử tại các nước này cúng tặng tiền bạc và phẩm vật cho chùa chiền và tăng sĩ, ngược lại các vị tỉ-khâu "bố thí" Phật pháp, hướng dẫn tu học. Hành động này cũng được xem là để nuôi dưỡng phúc đức.
Ông không phải là người có trí óc siêu việt, lại càng không phải là người có năng lực gì đặc biệt, nhưng cuộc đời ông đi lên từ bàn tay trắng để trở thành một đại gia bất động sản, ngân hàng  khét tiếng như hôm nay thì không mấy ai là không biết sự giàu có của ông. Thế mà trong cuốn phim chiếu lại đó, tịnh không thấy ông bố thí cho ai cái gì cả. Tất cả đều là sự trao đổi sòng phẳng, ngang giá, hay phần lợi phải thuộc về ông. Ôi! sao lại không có hành động bố thí nào cả nhỉ? phải chăng đạo diễn quay phim sai lầm, bỏ sót...
Nhưng ngẫm kỹ lại, ông thấy mình đã đứng trước nhiều cơ hội để ra  tay bố thí làm phúc, nhưng ông đã ngoảnh mặt làm ngơ. Những việc đó ông còn nhớ rõ hơn bao giờ hết vào lúc này - sắp từ giã cõi trần.
- Có lần vào thăm bà con ở bệnh viện, năm đó bệnh dịch tả hoành hành khắp thành phố. Có một người con dắt mẹ già ở quê lên, không có tiền mua "nước biển" để truyền cho mẹ. Cũng không đáng là bao số tiền  ông vừa trúng quả một phi vụ lớn, thế mà không trích ra đồng nào giúp mẹ con nhà đó. Hôm sau nghe tin bà già qua đời vì mất nhiều nước; ông không động lòng chút nào.
- Có năm, tình hình biển đảo sục sôi, nhà nhà-người người góp đã xây đảo, giúp ngư dân ra khơi...Ông là doanh nghiệp xuất khẩu hải sản không đóng một đồng, lấy lý do đã nộp thuế đầy đủ. Rồi tình hình ngày càng căng thẳng, ít có ngư dân nào dám ra khơi. Công ty ông không thu mua đủ hải sản xuất khẩu, nên lại đổi hướng kinh doanh lâm sản. Ông ra sức phá rừng, và trận lụt năm Mão hồi ấy đã làm mấy trăm mạng thị dân bị trôi ra bể. Ông tỏ ra vô can, không có đóng góp giúp khắc phục hậu quả sau lụt.
- Có năm Thìn nọ, ông đã là chủ nhà băng, doanh nghiệp bị ông siết nợ với giá rẽ bèo đếm không xuể. Khi đó tiền lời xiết nợ vào ngân hàng ông như nước. Nghiều doanh nghiệp cầu xin ông khoanh nợ hoặc giản nợ để họ có thời gian phục hồi sản xuất, kinh doanh và có tiền trả cho ông...nhưng ông lạnh lùng một mực từ chối. Một số doanh nghiệp đã tự sát, nhưng ông đâu có động lòng...
Cứ thế, cuốn phim chiếu lại các cơ hội bố thí đều bị ông bỏ qua một cách tàn nhẫn.
Nay ông muốn bố thí lắm, nhưng ông không còn nói, viết, động đậy gì được nữa rồi. Quá trễ rồi.
Bỗng bóng điện phòng vụt tắt, cùng lúc bộ phim ông xem kết thúc và ông "thăng" luôn.
Một tài sản đồ sộ được ông để lại đang chờ đợi các vụ tranh chấp thừa kế khốc liệt của các hàng thừa kế theo pháp luật.
 (Tản truyện)
PVH

Thursday, 20 December 2012

NHỮNG NGÀY CUỐI ĐỜI


Thế rồi, ông cũng phải sống những ngày cuối đời trên giường với bệnh ung thư giai đoạn cuối quái ác, ở độ tuổi sung mãn nhất đời người và đang giữ trọng trách trong một doanh nghiệp tầm cở.
Cuộc đời biết đâu mà nói trước.
Ông dự tính sau ngày khi về hưu sẽ dành thời gian đi đây đó thăm bà con, về quê làm lại nhà thờ họ, thăm lại các bạn bè đã cùng sống với nhau qua những ngày bom đạn chiến tranh...
Nhiều dự định lắm.
Và ông bổng thấy tiếc nuối, ân hận.
Cũng vì con đường thăng tiến sự nghiệp và tích lũy của cải, ông đã chưa làm tròn bổn phận của người con đối với cha mẹ già. Việc chăm sóc hai cụ, ông giao hết cho thằng em út. Đến khi Tết nhất cũng không mấy lần về thăm. Khi các cụ lần lượt ra đi không khi nào có ông hay vợ ông bên cạnh để ủi an hai cụ.
Rồi việc xây dựng lại nhà thờ họ ở quê, nghe ông là quan chức giàu có, bà con anh em muốn ông chủ xướng đứng ra vận động làm lại nhà thờ. Các họ trong làng toàn là nông dân mà họ đều chung tay làm được, huống hồ anh em bà con họ ông đông gấp mấy người ta, lại có nhiều người thoát ly lên phố như ông. Thế mà ông lại chần chừ, nói là vài năm sau khi ông về hưu hẵng hay.
Đau nhất là của cải ông tích lũy được khá nhiều, làm cho mấy đứa con ông trai cũng như gái cứ trông vào đó, ỷ lại, không chịu học hành gì cả. Nói ra thì chúng nó hay cự lại, nói rằng có tiền thì mua được bằng, như bố học mới hết lớp 3 thôi, sau đó thoát ly lên rừng, không học hành gì thêm mà sau đó lấy được bao nhiêu là bằng, thậm chí còn có bằng tiến sĩ quốc tế! Thật là xỏ lá hết chổ nói!.
Trong thời gian ông nằm viện, chúng nó không đoái hoài gì đến bệnh tình của ông. Chúng chỉ tới thăm ông với mục đích duy nhất là đốc thúc ông làm nhanh di chúc thừa kế. Khác gì cầu cho ông mau chết.
Điều ông ân hận nhất là chưa bao giờ được sống thật với con người mình. Không phải ông sinh ra là như vậy, nhưng sự đời lại buộc ông phải như thế! Đau quá!

Thế rồi ông đi vào giấc ngủ mê và ông được gặp bà tiên cho ông có một vài điều ước trước khi qua bên kia thế giới. Ông có ngay được những điều ước hết sức giản đơn xa lánh kim tiền:
- Được sống thật với mình, làm lợi cho đời nhiều hơn.
- Của cải ít đi tới mức tối thiểu nhưng hạnh phúc.
- Để lại cho con cái vốn tri thức thay vì vốn tài sản và bất tài.
- Ra đi không có gì để hối tiếc cả.
Ước đến đó, ông ra đi nhẹ nhàng như bay được trên chính đôi cánh của mình vậy.

(Tản truyện)

PVH