Wednesday, 19 December 2012

CHÂN THÀNH



Người khôn ngoan thường làm đẹp lòng người khác và dễ đạt những thành công, nên hầu hết mọi người đều mong mình trở thành một người sớm khôn ngoan. Để nhanh chóng có được điều ấy, một số bạn trẻ đã tìm cách làm đẹp lòng người khác bằng mọi cách, kể cả sự dối trá và lối sống hai mặt... Thế nhưng một bậc hiền triết lại cho rằng "Sự khôn ngoan cao cấp, đó là sự chân thành". Đơn giản bởi lẽ, sự chân thành bao giờ cũng là điều được ưa chuộng nhất trong cuộc sống. Người ta cho rằng một sự thật xấu xí còn hơn một điều dối trá tốt đẹp. Người có lối sống chân thành bao giờ cũng tạo một sức hấp dẫn với người khác, bởi bản chất con người là luôn hướng về sự thật, về chân lý.Người chân thành luôn tạo ra sự tin cậy quanh họ, là chỗ dựa tinh thần ấm áp của bạn bè, người thân. Sống bên họ ta cảm thấy yên ổn, thanh thản vì không phải dò xét, dè dặt, hoài nghi, sợ bị trở mặt hay phải khám phá ra những sự thật phũ phàng, đen tối. Sự chân thành được thể hiện không chỉ trong lời nói mà nó phải được bắt rễ sâu xa từ trong một tấm lòng thành, với tình cảm thực sự thì mới có sức thuyết phục.

Hành xử trong sự chân thành, sẽ cho bạn sự tự tin, sức lôi cuốn và sự vững mạnh... Hãy thành thật với người khác và với chính mình. Muốn thế hãy đánh giá đúng bản thân, đừng tự huyễn hoặc mình và cũng đừng huyễn hoặc người khác. Nhưng tất cả sự chân thành phải được thể hiện trong sự tế nhị, đôn hậu và có văn hóa, nếu không nó cũng dễ trở thành thô thiển khó chấp nhận. Hãy phân biệt sự khôn ngoan thực sự với sự tinh khôn hoặc khôn ranh, đó là kẻ chỉ ''khôn" để cầu lợi. Nếu được sống giữa một cộng đồng của những người chân thành thì đó là lúc cuộc sống đang tiến dần đến một thiên đường nơi trần thế.

D.N

Tuesday, 18 December 2012

Nhà Nuôi Dạy Trẻ Mồ Côi Ưu Đàm



Ngày 16/12, CESR đã đến thăm Trung Tâm Ưu Đàm và tặng áo ấm cho các em nhỏ đang học ở đây.
Số tiền may áo là của một nhà hảo tâm tên là Minh Ngọc ở Úc gửi tặng.
Thay mặt các cháu được nhận áo ấm CESR xin gửi lời tri ân đến các nhà hảo tâm đã cùng đồng hành với CESR trong hoạt động thiện nguyện suốt thời gian qua.

Nhà Nuôi Dạy Trẻ Mồ Côi Ưu Đàm
Địa chỉ liên lạc: 
Thích nữ Phước Thiện
thôn Vinh Vệ, xã Phú Mỹ,  huyện Phú Vang
Thừa Thiên Huế
Điện Thoại: 054-3859753    *Di Động: 0935787835
Email: uudam06@yahoo.com

Trung tâm  do chùa quản lí và đang nhận nuôi từ thiện cho 48 trẻ mồ côi. (cuối tháng 11/2012)

*Nhà nuôi dạy trẻ mồ côi ƯU ĐÀM sẽ tạo điều kiện cho các em đuợc :
+Nuôi dưỡng
+Đi học
+Hướng nghiệp.

*Đối tượng nhà nuôi dạy trẻ hướng đến là:
+Trẻ em mồ côi cả cha lẫn mẹ.
+Trẻ em mồ côi cha hoặc mẹ có hoàn cảnh khó khăn.
+Trẻ sơ sinh đến 16 tuổi có hoàn cảnh đặc biệt.

*Để được nhận nuôi , các bạn cần :
+Đơn xin vào nhà nuôi dạy trẻ mồ côi ƯU ĐÀM có xác nhận của chính quyền địa phương (viết tay).
+Giấy xác khai sinh(nếu có).
(Sau đó các ni , sư trong chùa sẽ tiến hành khảo sát).

                   
***Chúng tôi rất mong các nhà hảo tâm, các tổ chức từ thiện quan tâm giúp đỡ Trung Tâm nhiều hơn.

(Theo báo Dân Trí)

Nhà nuôi dạy trẻ mồ côi Ưu Đàm (thôn Vinh Vệ, xã Phú Mỹ, Phú Vang, Thừa Thiên Huế) từ lâu là nơi nương tựa của mấy chục trẻ em mồ côi, cơ nhỡ. Mái nhà chung này là kết quả từ những nỗ lực của một ni sư chỉ có hai bàn tay trắng.

  Từ một ý tưởng táo bạo
Thích Nữ Phước Thiện tên thật là Nguyễn Thị Nguyệt, quê ở xã Hương Phong, Hương Trà, Thừa Thiên Huế. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo sớm mồ côi cả cha lẫn mẹ, cô trải qua những ngày tháng cơ cực, thiếu hơi ấm gia đình. Năm 19 tuổi, cô vào nương nhờ cửa phật tại chùa Hồng Ân. Năm 2002, khi 32 tuổi, Thích Nữ tốt nghiệp trường Đại học Mở Bán Công TP.HCM, bắt đầu con đường đạo pháp giúp đỡ mọi người.
Trở về quê hương với tấm bằng tốt nghiệp loại ưu và tâm niệm “giúp đỡ những đứa trẻ bất hạnh”, Thích Nữ Phước Thiện đã đi vận động, quyên góp tiền để xây dựng nhà nuôi dạy trẻ mồ côi. Được sự đồng ý của UBND tỉnh Thừa Thiên Huế, năm 2003, Thích Nữ chọn cơ sở xây dựng nhà nuôi dạy trẻ là trường mầm non dạy bán trú ở thôn Vinh Vệ (xã Phú Mỹ, Phú Vang, Thừa Thiên Huế). Trước năm 1975, nơi đây là trường mầm non nhưng chiến tranh và thời gian đã làm cơ sở này hoang tàn đổ nát, ngừng hoạt động từ lâu.
Từ hai bàn tay trắng và trái tim khao khát làm việc nghĩa, Thích Nữ Phước Thiện đã đi vận động nhiều nơi, từ hội phật giáo của tỉnh ủy, những cơ quan tổ chức từ thiện, nhà hảo tâm. Tuy nhiên, số tiền ban đầu cũng không được là bao. Thích Nữ đã đứng ra vay vốn ngân hàng. “Hồi đó vay tiền không dễ dàng như bây giờ, tôi phải trình bày điều kiện và thuyết phục mãi người ta mới cho vay”, Thích Nữ kể lại.
Rồi từ một nơi cỏ mọc um tùm đã mọc lên một dãy nhà cấp bốn khang trang, sạch sẽ đủ cho hàng chục trẻ cơ nhỡ sinh sống. Những đứa trẻ bất hạnh từ các huyện Hương Trà, Phú Vang, Phú Lộc và TP.Huế đã được Thích Nữ mang về nuôi dưỡng, dạy bảo. Cô đi khắp nơi, hễ nghe đâu có hoàn cảnh khó khăn là cô tìm đến. Những đứa trẻ lang thang bụi đời không nhà cửa, mồ côi cả cha lẫn mẹ, sống phiêu dạt nay đây, mai đó ở TP.Huế đã được cô động viên đưa về trung tâm. “Ban đầu các em còn “cô hồn” lắm, nhiễm cuộc sống giang hồ nên chưa thể dạy bảo ngay được, phải từ từ uốn nắn, bảo ban các em mới dần lấy lại bản tính của mình”, cô Nguyệt cho biết.
Những bước chân khắp cùng ngõ hẻm của cô ở TP.Huế hay những miền quê nghèo của tỉnh Thừa Thiên Huế đã làm cho mái nhà trung tâm ngày một đông thêm, thời gian đầu mới thành lập chỉ có 8 em, nhưng đến nay đã có 32 em.

Mái ấm cho trẻ mồ côi

Các em ở nhà nuôi dạy trẻ mồ côi Ưu Đàm đều xem cô Nguyệt như một người mẹ thứ hai của mình. Cô cháu tâm tình với nhau, chủ nhật thì học văn hóa phụ đạo, đọc truyện tranh và cùng làm tổng vệ sinh trung tâm, còn ngày bình thường thì các em đều đi học văn hóa ở các trường tiểu học và trung học lân cận. Em Trần Thị Mỹ Hạnh, sinh năm 1994, thủ thỉ: “Mẹ Nguyệt con tốt lắm, mẹ thương chúng con lắm. Vì vậy, chúng con đều ngoan và cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng của mẹ”. Năm 2005, trung tâm đã có tới 7 em nhận được những suất học bổng từ các quỹ từ thiện và nhà trường cơ sở, đó là món quà mà các em dành tặng mẹ Nguyệt, đền đáp những ngày tháng mẹ vất vả vì các em.
Lâu lâu, nhà nuôi dạy trẻ mồ côi Ưu Đàm lại đón thêm một thành viên mới, đó có thể là những đứa trẻ lang thang không gia đình, một em bé mới lọt lòng bị mẹ bỏ rơi, hay những đứa trẻ có cha mẹ đều chết vì mắc căn bệnh thế kỷ, chơ vơ không họ hàng thân thích. Mới đây, khi nghe tin ở huyện Phú Vang có ba đứa trẻ cha mẹ vừa qua đời vì nhiễm HIV, cô Nguyệt vội xuống đó đưa cả ba về nuôi. Qua nhiều lần xét nghiệm, rất may mắn là không có em nào bị nhiễm căn bệnh này. Ở trung tâm, ba anh em mồ côi được đón nhận như người thân trong một gia đình, không còn cảm giác mặc cảm và nhất là đều được ăn học và chăm sóc chu đáo.
Không chỉ là thành viên của hội phật giáo Thừa Thiên Huế, Thích Nữ Phước Thiện Nguyễn Thị Nguyệt, còn là thành viên của phòng tư vấn HIV hội phật giáo tỉnh. Mỗi tuần, cô đều có những buổi tư vấn, hướng dẫn cho thanh thiếu niên ở khu vực lân cận về cách phòng tránh HIV và những căn bệnh lây nhiễm khác.
Ngoài việc giúp đỡ những trẻ em mồ côi, cơ nhỡ, Thích Nữ Phước Thiện còn chia sẻ với những người già neo đơn. Số tiền giúp đỡ dù ít ỏi nhưng cũng đủ làm “ấm lòng” những người già yếu không nơi nương tựa. Cụ Nguyễn Thị Liễu năm nay đã 79 tuổi cảm động cho biết: “Nhờ cô Nguyệt nên tôi mới được khỏe mạnh đến bây chừ, chớ tôi già yếu rồi, không làm được gì cả, con cái lại chẳng có, người thân cũng không.”
Điều mà Thích Nữ Phước Thiện Nguyễn Thị Nguyệt luôn trăn trở là mong sẽ có ngày các em trong nhà nuôi dạy trẻ mồ côi Ưu Đàm có điều kiện ăn ở và học tập tốt hơn. Hiện tại, nhà nuôi dạy trẻ mồ côi Ưu Đàm vẫn chưa có một đơn vị tài trợ chính thức nào. Tất cả chỉ nhờ vào những nỗ lực của Thích Nữ cộng với những đóng góp của các nhà hảo tâm và phật tử trong và ngoài nước.
Triều Dương – Phan Chung
 (Theo DanTri)

Monday, 17 December 2012

NGÀY TẬN THẾ



Rất nhiều người trên hành tinh này tin tưởng ngày tận thế là có thật, sắp đến gần, cuối tháng 12 của năm 2012. Nhiều người đã chuẩn bị cho sự kiện này một cách rất nghiêm túc.
Theo một cách logic, trái đất này được hình thành cùng với vụ nổ Big Bang thì nó cũng sẽ kết thúc với một kịch bản nào đó. Không thể có vũ trụ tồn tại mãi mãi được. Vì vậy, chắc chắn rồi sẽ có một ngày tất cả đều "kết thúc" để bắt đầu "một chu kỳ mới".
Vì vậy, ngày tận thế có thể là ngày mai hay hàng tỉ năm sau mới xảy ra, thì cũng không có gì khác nhau lắm. Nó chắc chắn phải xảy ra.
Tất nhiên, vì không biết chính xác thời gian nào, nên tốt hơn hết là nhân loại cứ an vui sinh sống, hưởng thụ thích đáng từng giây phút còn tồn tại trên cõi đời này. Sống sao cho đáng sống, trút bỏ lo âu và bao chuyện không đáng để tâm hồn nhẹ nhàng thư thái hơn.
Ai mà mà có thể sống mãi vĩnh hằng được.
Trái đất này, vũ trụ này cũng vậy thôi.
"Quẳng gánh lo đi mà vui sống".

PVH
Quẳng gánh lo đi và vui sống (How to Stop Worrying and Start Living) là một sách tự lực của tác giả người Mỹ Dale Carnegie, được viết vào năm 1948. Bản Việt Ngữ do Nguyễn Hiến Lê dịch và đưa vào tủ sách Học làm người. Quyển sách này là một cẩm nang về cách làm việc và vui sống không bị lo âu.

Thursday, 13 December 2012

HÙ DỌA?




Tối qua tình cờ xem được bản tin trên đài Trung Quốc  thấy đài này đưa tin Tập Cận Bình đi thăm Quân Khu Quảng Châu và Hạm Đội Nam Hải. Khi đó do không rõ ông này đi thăm nơi nào.
Nay đọc báo Giáo dục, mới biết thông tin cụ thể bằng hình ảnh rằng nơi ông tới là quân khu Quảng Châu và hạm đội Nam Hải. Tuy nhiên, hình ảnh của báo Giáo dục đăng lại so với bản tin của truyền hình còn thiếu rất nhiều thông tin, ví dụ về việc bắn đạn thật của pháo binh, tên lửa, không quân, và cảnh ông Tập dùng ống nhòm thị sát cuộc diễn tập hợp đồng tác chiến, rồi cảnh ông ta phát biểu với cán bộ quân khu...trông rất là hoành tráng.

Hãy đặt câu hỏi về Quảng Châu và Hạm đội Nam Hải có vị trí thế nào mà ông Tập chọn đi công cán đầu tiên sau Đại hội?

Quảng Châu, về vị trí địa lý thì nằm ngay trên đầu Việt Nam, xem bản đồ trên sẽ thấy rõ.
         Hạm đội Nam Hải là một hạm đội của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được thành lập lần đầu cuối năm 1949. Kỳ hạm của hạm đội này là AOR/AK Nam Xương (Nanchang).
Ban đầu, lực lượng của hạm đội này chủ yếu là các tàu chiến và quân nhân của Quốc Dân Đảng Trung Quốc đã bị Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc chiếm được. Là một trong 3 hạm đội của Hải quân Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc, hạm đội này có nhiệm vụ bảo vệ thành phố Quảng Châu và khu vực Châu Giang và hỗ trợ Quân giải phóng chiếm các đảo thuộc quyền kiểm soát của Quốc Dân Đảng. Quá trình phát triển của hạm đội này tiến triển chậm chạp do phần lớn ngành đóng tàu của Trung Quốc nằm ở bờ biển phía bắc hoặc phía đông. Thập niên 1970, hạm đội này trải qua thờ kỳ phát triển lớn do xung đột tại quần đảo Hoàng Sa và các vùng bãi đá san hô khác ở Biển Đông. Năm 1974, hạm đội này đã tham gia chiến đấu với quân lực Việt Nam Cộng hòa trong hải chiến Hoàng Sa, 1974. Lần thứ hai là vào năm 1988, hạm đội này đã giành được quyền kiểm soát một số đảo trong khu vực quần đảo Trường Sa.
Phần lớn các tàu nổi của hạm đội này đóng ở căn cứ hải quân Trạm Giang, còn các tàu ngầm đóng ở căn cứ tàu ngầm Hải Nam. Ngoài ra, các tàu thuộc hạm đội này còn đóng ở Quảng Châu, Hải Khẩu, Sán Đầu, Mã Vĩ  Bắc Hải, còn các căn cứ không quân của hải quân nằm ở Lăng Thủy, Hải Khẩu, Tam Á, Trạm Giang, và Quế Bình. Lực lượng hạm đội này được chia làm 6 khu tác chiến, phòng thủ, với căn cứ tại Trạm Giang, Bắc Hải, Quận Hoàng Phố  Quảng Châu, Sán Đầu, Hải Khẩu  Hoàng Sa.
Như vậy, mục đích chuyến đi với tư cách chủ tịch nước, chủ tịch đảng, bí thư quan ủy của ông Tập tới Quảng Châu là quá rõ ràng.
Nhưng lịch sử luôn cho thấy rằng, bất cứ một đạo quân hùng mạnh và kiêu căng bao nhiêu nữa, nếu xâm phạm đến lãnh thổ của Việt Nam ta thì đều bị thất bại ê chề, mà kẻ xâm lăng không bao giờ lường trước được điều đó. Lục quân Tống đã bị đánh tan tác ở Sông Như Nguyệt; các chiến thuyền hùng mạnh của Nam Hán đã bị nhấn chìm ở Bạch Đằng; vó ngựa Mông Nguyên và chiến  thuyền Mông-Nguyên đã bị Vua tôi nhà Trần rút phép thông công, bạo ngược như quân tướng nhà Minh đã bị Lê Lợi quần cho nhũn ra như con chi chi, xấc xược như nhà Thanh mà còn  bị Nguyễn Huệ rượt đuổi chạy toe khói.
Và gần đây, đúng 40 năm trước B52 là pháo đài chiến lược bất khả chiến bại đã bị vít cổ trên bầu trời Thủ đô và vùng phụ cận.
Dân Việt ta  hiện nay vẫn còn nhiều người nghèo, đa số chỉ muốn yên ổn để kết thân làm ăn với bầu bạn năm châu, yên hưởng thanh bình xa rời binh đao khói lửa-đó là khát vọng lớn nhất. Nhưng khi bị đối phương đè nén và thách thức, áp đặt và trắng trợn rồi dùng vũ lực một cách thô bạo thì tất cả người dân sẽ đồng lòng đoàn kết để đập tan mọi sự dọa nạt xâm chiếm của bất cứ thế lực nào!
Đó là đúc rút từ lịch sử! Lịch sử vẫn có  thể lập lại như trận Bạch Đằng năm xưa. 
Đừng có hù dọa Việt Nam!

PVH

Wednesday, 12 December 2012

"ÍT CẢM XÚC" và "HẠNH PHÚC"





Theo kết quả được khảo sát trên 150 nước, Việt nam ta được xếp thứ 13 trong những nước ít cảm xúc nhất.
Đó là kết quả nghiên cứu của hãng khảo sát quốc tế Gallup công bố cuối tháng 11/2012.

Không biết kết quả nghiên cứu này có giúp ích gì cho những người liên quan, hoặc người quan tâm tới tình hình đất nước ta; chúng ta cũng không biết được mục đích nghiên cứu này là để làm  gì?. Nếu tạm chấp nhận dân ta ít cảm xúc thì có thể thấy được mặt tích cực từ việc này như sau:
- Làm việc sẽ hiệu quả hơn, vì ít để cho cảm xúc xáo trộn chen lấn.
- Giao thông sẽ giảm bớt tai nạn đi do người dân tập trung khi điều khiển phương tiện hơn.
- Các cầu thủ đá banh của ta sẽ giành chiến thắng nhiều hơn do gan lì hơn trong các trận sống mái một mất một còn.
- Nghề hành khất sẽ giảm đi nhiều do người ta bớt bố thí theo cảm tính.
- Con người ta rồi đây sẽ gần giống với robot thế hệ mới hơn, vì có thể làm được nhiều việc nhưng không có cảm xúc (ví dụ: sợ hãi hay nóng nãy, yêu thương, giận hờn, căm thù...).
- Tệ mãi lộ cho trong ngành cảnh sát giao thông sẽ giảm đi do các chiến sĩ sẽ không động lòng trước khoản tiền lót tay của các tài xế vi phạm luật giao thông.
- Rồi nhiều người dân bức xúc khiếu kiện việc gì đó ("một cách trái pháp luật") sẽ bị ngăn giữ và vãn hồi trật tự một cách mạnh mẽ hơn, cương quyết hơn, "máy móc" hơn.
...

Và rồi cũng có một hệ quả nữa từ việc dân ta ít cảm xúc là nước ta sẽ bị rút tên khỏi danh sách những nước có chỉ số "cảm nhận hạnh phúc" nhất thế giới. Chỉ số này cũng không giúp gì cho dân ta sung sướng thực sự hơn lên!!!

Vì ít cảm xúc cũng có nghĩa là không cảm nhận được hạnh phúc mà mình đang có, vì vậy còn đâu xứng đáng là cảm nhận được niềm hạnh phúc nhất nhì thế giới như điều tra của một tổ chức nước ngoài trước đây!.

"Hạnh phúc" và "ít cảm xúc" luôn đi trái chiều nhau là vậy. Các bạn có nhận xét gì và sẽ tin vào kết quả thống kê nào?

PVH

Friday, 7 December 2012

NỤ CƯỜI




Ngôn ngữ esperanto được đánh giá là khoa học và logic, thậm chí là dễ sử dụng đối với một số người, nhưng không thực dụng, do vai trò quan trọng của ngôn ngữ mẹ đẻ, đặc biệt là ngôn ngữ mẹ đẻ của những quốc gia hùng mạnh nhất về kinh tế  chính trị.

Quốc Tế Ngữ được sáng tạo bởi một học giả Ba Lan, Ludwik Lejzer Zamenhof trong khoảng 1872 tới 1885 tại Warszawa. Ludwik Lejzer Zamenhof am hiểu nhiều tiếng châu Âu, nhưng ông không hiểu nhiều về châu Á cũng như các ngôn ngữ của châu lục này. Vào thời điểm Quốc Tế Ngữ được sáng chế, ngôn ngữ này được kì vọng sẽ là ngôn ngữ phổ thông, được sử dụng trong mọi sinh hoạt hàng ngày của nhân dân toàn thế giới.

Sau hơn 100 năm hình thành và phát triển, tại thời điểm điều tra năm 1996, số người sử dụng Quốc Tế Ngữ như thứ tiếng thứ nhất chỉ là khoảng từ 200 cho tới 2.000 người. Có khoảng 2 triệu người khác trải khắp 115 quốc gia và vùng lãnh thổ sử dụng ngôn ngữ này như ngôn ngữ thứ hai của mình. Thực ra chúng ta không biết chính xác có bao nhiêu người sử dụng ngôn ngữ Esperanto là quốc  tế ngữ  trên thế giới này. Không biết được tính phổ dụng của ngôn ngữ này hiện nay đến đâu, có đúng như mong ước của người sáng tạo ra ngôn ngữ này hay không?

Từ vài thập kỉ nay, quốc tế ngữ được sử dụng để dịch những cuốn Kinh thánh. Những người được nhà thờ Công giáo La Mã dịch Kinh thánh sang Quốc Tế Ngữ, thường là những nhân vật có tiếng tăm với dân chúng trong vùng. Một vài trong số họ cũng chính là những người có công hoàn thiện Quốc Tế Ngữ, logic hơn trước.
Tất nhiên có một từ  không cần phải thông qua esperanto mà ai cũng hiểu được đó là “nụ cười”.
Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ. Nụ cười làm cho khí huyết lưu thông tốt hơn, giảm đi phiền muộn, khiến cho mọi người thân thiện xích lại gần nhau, làm cho cuộc sống ngày càng tốt hơn. Cười nhiều, sống lâu. Không ai nở quở trách một phụ nữ đang cười.

Khi Việt Nam mở cửa, nhiều du khách tới Việt Nam đều ngạc nhiên là người dân nước này không tiếc ban phát nụ cười cho thiên nhiên và con người. Một hình ảnh từng gây ấn tượng cho một nhà báo nước ngoài khi chụp được  bức hình một cụ già móm mém cười hết cở, hỏi ra mới biết cụ già này đang ung thư phổi giai đoạn cuối!!!

Vậy ra, nụ cười, không cần phiên dịch thì những người có quốc tịch khác nhau vẫn hiểu được, thậm chí còn có sức mạnh hơn cả khi được thể hiện bằng một từ chính xác trong tiếng Anh phổ dụng như “smile” của cụ già nói trên.

Vậy có thể nói: nụ cười không có biên giới  ngăn cách về ngôn ngữ.


PVH

Sunday, 2 December 2012

NOBEL KINH TẾ NĂM 2012





Nhiều lúc chúng ta tự hỏi tại sao giải Nobel về kinh tế thường lại được chọn trao cho các nhà khoa học Mỹ nhiều đến vậy? Đã có nhiều bài báo phân tích về hiện tượng này, và phần lớn các ý kiến phân tích đó được cho là có lý và đúng đắn. Tuy nhiên trong trường hợp của giải Nobel Kinh tế năm nay điều đặc biệt là hai nhà khoa học được xướng tên thực chất không phải là các nhà kinh tế, thậm chí họ còn phát biểu: "chúng tôi thậm chí chưa theo học một khóa nào giảng dạy về kinh tế". Thế thì tại sao họ lại được lựa chọn như là các nhà kinh tế học xuất sắc của nhân loại được đề cử nhận giải?
Câu trả lời hết sức đơn giản: họ là những nhà toán học, áp dụng toán học để giải các bài toán mang lại hiệu quả cụ thể cho xã hội, những bài toán có tên gọi "Cặp đôi" hay "Matching". Họ nghiên cứu toán học với niềm đam mê cao độ, theo đuổi và hoàn thiện những ý tưởng về các thuật toán có thể tạo nên "một thị trường mới" từ một bài báo nhỏ cách đây chừng 50 năm. Cái mà họ mang lại cho xã hội là hiệu quả kinh tế được công nhận và áp dụng rộng rãi, được các nhà kinh tế học tán thưởng, vì vậy họ xứng đáng nhận giải Nobel kinh tế mặc dù hai nhà khoa học này đơn thuần chỉ là nghiên cứu về các thuật toán.

Nếu đưa thuật toán của hai nhà toán học này so sánh với các công trình toán học của các nhà toán học khác thì có thể thấy các thuật toán của các "Tân Nobel Kinh tế" không có gì mới mẻ cho lắm, và khó xứng đáng gọi là nghiên cứu đột phá trong toán học. Nhưng một công trình toán học dẫu có đồ sộ đến thế nào, sâu sắc đến bao nhiêu mà không giúp ích gì cho xã hội thì khó có thể gọi công trình đó có giá trị thực tiễn.
Vậy hai nhà toán học trên, với công trình mang tính thực tiễn của mình rất xứng đáng nhận giải Nobel Kinh tế.
Đó chính là điều mới mẽ mang tính thực dụng của các nhà khoa học Mỹ.
Một lần nữa chúng ta hãy đọc lại bài viết về hai nhà khoa học này trên báo vnexpress.

PVH
Vào 6h chiều 15/10 (giờ Hà Nội), Viện Hàn lâm Khoa học Hoàng gia Thụy Điển công bố chủ nhân của giải Nobel Kinh tế học năm nay, thuộc về Alvivin E.Roth Đại học Harvard (Mỹ) và Lloyd S.Shapley, Đại học California (Mỹ).
Nghiên cứu đạt giải của hai ông đề cập về "Lý thuyết phân phối ổn định và thực tiễn về tạo lập thị trường". Từ đó, đưa ra phương pháp khớp các tác nhân kinh tế khác nhau như học sinh với trường học hay thậm chí là người hiến nội tạng với bệnh nhân.
Hai tác giả đoạt giải Nobel Kinh tế 2012.
Hai tác giả đoạt giải Nobel Kinh tế 2012, ông Lloyd S.Shapley (phải) và Alvivin E.Roth.
Alvivin E.Roth sinh năm 1951, hiện giảng dạy môn Kinh tế và Quản trị Kinh doanh tại Đại học Harvard (Mỹ). Ông nổi tiếng với các đóng góp về lý thuyết trò chơi, tạo lập thị trường và kinh tế học thực nghiệm.
Lloyd S.Shapley sinh năm 1923, hiện giảng dạy môn Toán và Kinh tế học tại Đại học California (Mỹ). Ông được rất nhiều chuyên gia kinh tế coi là biểu tượng của "Lý thuyết trò chơi".
Lloyd Shapley sử dụng "Lý thuyết trò chơi hợp tác" để nghiên cứu và so sánh các phương pháp ráp nối khác nhau. Vấn đề cốt lõi ở đây là phải đảm bảo sự ráp nối thật ổn định giữa hai yếu tố tham gia. Vì vậy, Sharpley và các đồng nghiệp đã đưa ra một phương pháp đặc thù mà ông gọi là Thuật giải Gale-Shapley. Phương pháp này cũng hạn chế khả năng điều khiển quá trình ráp nối của các yếu tố. Nhờ đó, ông có thể chỉ ra bằng cách nào phương pháp thiết kế đặc thù có thể làm lợi một cách có hệ thống cho một hoặc cả hai mặt của thị trường.
Alvin Roth thừa nhận các nghiên cứu lý thuyết của Sharpley có thể làm sáng tỏ hoạt động của thị trường trong thực tế. Bằng một chuỗi nghiên cứu thực nghiệm, Roth và các đồng nghiệp đã chứng minh được rằng ổn định là chìa khóa để hiểu rõ sự thành công của một thể chế thị trường nhất định. Sau đó, ông chứng minh kết luận này thông qua nhiều thí nghiệm có hệ thống. Roth cũng giúp tái lập các phương pháp ráp nối hiện tại giữa bác sĩ và bệnh viện, học sinh với trường học và thậm chí là người hiến nội tạng với bệnh nhân. Những cải tổ này đều dựa trên Thuật giải Gale-Shapley, kèm theo một số điều chỉnh trong từng trường hợp riêng biệt và ràng buộc về đạo đức.
Cũng như những người đoạt giải Nobel khác, hai nhà khoa học này sẽ được trao giải thưởng trị giá 8 triệu kronor Thụy Điển (tương đương 1,2 triệu USD).
Năm 2011, Nobel Kinh tế được trao cho hai nhà khoa học người Mỹ là Thomas J. Sargent - nhà kinh tế học chuyên nghiên cứu kinh tế vĩ mô, và tiền tệ và Christopher A. Sims - Đại học Princeton. Nghiên cứu của hai ông nói về mối quan hệ giữa chính sách kinh tế vĩ mô và tác động của chúng lên nền kinh tế.